[Bài văn siêu hay] Thêm một bài văn điểm 10 tại Trung Hoa: Luôn có một sự kỳ vọng …

135
Đánh giá bài viết

[Bài văn siêu hay] Thêm một bài văn điểm 10 tại Trung Hoa: Luôn có một sự kỳ vọng …

Ai cũng có kỳ vọng, vậy kỳ vọng là gì? Có người nói: “Kỳ vọng là hy vọng, là khát vọng.”; có người nói: “Kỳ vọng một điều gì đó đúng như những gì mình mong muốn.”; có người lại nói: “Kỳ vọng là chỉ giá trị của một điều gì đó trong tương lai có thể được nhân lên trông thấy.”
Thiết nghĩ, mỗi người có những cái nhìn khác nhau về cùng một sự vật, sự việc, trong mỗi con người khác nhau thì kỳ vọng cũng có muôn hình vạn trạng mà không thể lột tả được chỉ trong một từ, ngữ nhất định.
Ai cũng có những lúc kỳ vọng, nhưng thời gian kỳ vọng lại không hoàn toàn giống nhau. Có thể là trong một ngày, một tuần, một tháng, vài tháng, hoặc vài năm… hay thậm chí có những kỳ vọng mà ngay cả khi lìa trần người ta cũng chưa thể đạt được.
Một đứa trẻ bị bỏ rơi lại thôn quê hy vọng cha mẹ nó sớm sẽ quay trở lại, hy vọng có thể nhận được thứ tình yêu mà từ lâu nó chưa nhận được từ cha mẹ mình. Ngày nào nó cũng nhìn về phía con đường mòn bên sườn đồi, con đường đã đưa những bước chân của cha mẹ nó rời xa nó. Miệt mài làm thuê ở dưới phố, để kiếm tiền nuôi dưỡng cái gia đình bé nhỏ trong đó có nó, họ bỏ lại nó cho một nhà người thân. Đứa trẻ đó hẳn sẽ có lúc nhớ lại lời cha mẹ dặn dò trước khi chia tay nó: “Con à. Đợi sang năm cha mẹ kiếm được tiền nhất định Tết sẽ về!”. Thời gian qua đi, một năm, hai năm cũng đã qua, cha mẹ của đứa trẻ vẫn không một lần về. Trái tim đứa trẻ bắt đầu biết hờn dỗi, bắt đầu biết ngưỡng mộ mỗi khi nhìn thấy những đứa trẻ khác có cha mẹ đưa đi đón về. Nó kỳ vọng cha mẹ nhanh chóng trở về, chỉ là nhìn qua mặt một chút thôi cũng được. Về sau, đứa trẻ không còn cảm thấy nuối tiếc nữa, bởi vì nó thấy nó chưa từng thiếu vắng điều gì cả, ngay cả khi cha mẹ bỏ rơi nó nó cũng không oán hận. “Cha mẹ đã mang con đến với thế giới này, như thế đã là đủ lắm rồi, con không nên tiếp tục ỷ lại nữa”.
Ai có thể tin một đứa trẻ mới 7 tuổi lại biết nói những lời như thế?
Đôi khi quá kỳ vọng một điều gì đó để cuối cùng lại mất luôn cả ý niệm về sự kỳ vọng. Nếu có cái nhìn đúng đắn về kỳ vọng thì sẽ có cái nhìn từ một góc độ khác về những dục vọng vốn có về một điều gì đó, như vậy, kỳ vọng hẳn sẽ đẹp biết bao, tựa như trong thế giới cổ tích vậy.
Tôi kỳ vọng, cha mẹ của đứa trẻ sẽ sớm quay về bên nó. Suy cho cùng, đứa trẻ nhỏ bé cần thiết tình yêu của hai người. Nhìn từ góc độ khác, nếu hai người không yêu nó thì tại sao lại mang nó đến thế giới này? Hai người phải có trách nhiệm cho đứa con của mình nước nguồn của tình mẹ và núi cao của tình cha.
“Tình cảm giữa những người thân trong gia đình đôi khi thật khiến người ta cảm thấy bất lực, bạn không thể lựa chọn cha hoặc mẹ cho mình, nhưng cha mẹ thì luôn là những người yêu thương con cái của mình nhất”. Tôi mong rằng hai người sẽ nghĩ cho con mình nhiều hơn, đừng vì tiền bạc phù phiếm mà đánh mất đứa con của mình. Huống hồ hai người có nghĩa vụ phải nuôi dưỡng nó vô điều kiện.
Ai đó từng nói: “Trên thế gian này có người cha, người mẹ nào lại không thương yêu đứa con của mình?”. Có thể hai người có nỗi khổ riêng, nhưng chí ít cũng phải thường xuyên gọi điện thoại cho con mình chứ. Để nó có thể cảm nhận được đôi chút ấm áp. Hai người xa con cũng sắp được 3 năm rồi, 3 năm ấy lẽ nào trong suy nghĩ của hai người không hề muốn biết đứa con của mình ở nhà người thân đang sống ra sao? Hay giờ phút này hai người không còn chút lương tri nào? Tôi thật sự mong hai người có thể gặp đứa con của mình. Bạn biết không, trong những giấc mơ của con trẻ, nó vẫn thường nói: “Cha, mẹ, hãy mau về với con. Con chỉ là muốn gặp cha mẹ một lát thôi, chỉ 10 phút thôi, 5 phút cũng được. Con muốn được nhìn thấy cha mẹ biết nhường nào. Con hứa, gặp được cha mẹ rồi thì hai người lại có thể tiếp tục đi làm thuê, sẽ không có oán trách cha mẹ vì đã quá lâu… Con nhớ cha mẹ!”.
Ngày ấy, khi tôi trên đường về quê, đứa trẻ đã nói với tôi: “Chị à, em đi học lớp 1 rồi. Hôm nay thầy giáo bảo bọn em viết một bài nhật ký, em viết xong rồi.” Nó cười và lấy từ trong túi xách của mình cuốn vở. Nắm chặt lấy cuốn vở, tôi mở trang đầu tiên.

l

“Ngày 29 tháng 04 năm 2011.
Cha, mẹ! Con nhớ hai người.
Cha, mẹ, ngày hôm nay là tròn 3 năm hai người rời xa con. Chú nói, ngày mai cha mẹ sẽ từ Quảng Châu về, con vui lắm. Cha, mẹ, sau này khi hai người ở nhà con nhất định sẽ chăm ngoan. Đừng rời xa con có được không? ”
Khi tôi nhìn thấy những lời này được viết ra từ nét chữ nguệch ngoạc của con trẻ, bất giác khóe mắt đã cay cay. Dù nét chữ không thật đẹp lắm và đôi chỗ còn dùng phiên âm la-tinh nhưng như vậy với một đứa trẻ mới lên 7 chẳng phải là đã giỏi lắm sao?
“Nhóc à, nhất định ngày mai cha mẹ em sẽ về.”

Luôn có một sự kỳ vọng.
Tôi vốn là một đứa trẻ quê mùa.
Những đứa trẻ ở quê khác những đứa trẻ ở thành thị. Trẻ ở thành thị chỉ có việc học và học, chuyện ăn uống có người lớn chăm lo. Còn những đứa trẻ ở thôn quê thì không được may mắn như thế, ngoài việc học ra chúng còn phải giúp người lớn làm việc đồng áng.
Tuy vậy, những đứa trẻ thôn quê cũng giống những đứa trẻ thành thị, đó là chúng cũng có những kỳ vọng.
Kỳ vọng của trẻ em thành thị rất đơn giản – thi đậu vào một trường đại học danh tiếng.
Kỳ vọng của trẻ em thôn quê cũng rất đơn thuần – bước qua cánh cổng làng và trở thành một đứa trẻ thành thị.
Để thực hiện kỳ vọng tươi đẹp của mình, những đứa trẻ thành thị học ngày học đêm, đối với chúng chỉ có học, học và học. Còn so với trẻ em thành thị, để thực hiện ước mơ tươi đẹp của mình, những đứa trẻ thôn quê phải nỗ lực gấp hai lần, bởi vì muốn bước qua cánh cổng làng, muốn trở thành người thành thị trước tiên phải thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng. Ngay từ khi còn rất nhỏ, điều kỳ vọng ấy đã nhen nhóm trong tôi và bùng cháy.
Đã qua 10 năm rồi, cái thời chăn trâu cắt cỏ. Cái thời ấy, ngày nào cũng như ngày nào, cứ tan trường là tôi lại tay roi tay thừng rắt trâu ra đồng. Trên cánh đồng mênh mông, cả hai, trâu và tôi đều tỏ ra rất bận rộn. Trâu bận gặm cỏ, tôi thì bận đọc sách. Nhìn cái dáng vẻ của nó mới thư thái làm sao. Còn tôi chăm chú đọc sách với một quyết tâm cao độ. Tuy bận gặm cỏ nhưng trâu vẫn không quên đảo mắt nhìn quanh và thỉnh thoảng kêu lên vài tiếng như nói với cậu chủ của nó rằng: Đừng lo cho tôi, cậu chủ hãy cứ yên tâm mà đọc sách, tôi sẽ không đi xa đâu, tôi lúc nào cũng bên cạnh cậu. Thật là con trâu biết hiểu lòng người, nó đã xua tan những lo lắng của tôi. Như chỉ chờ có vậy tôi nhanh chóng quên những gì quanh mình, tôi học, tôi đọc ngữ văn, tiếng Anh, và một vài định nghĩa, định lý nhỏ… Giọng đọc lanh lảnh trộn lẫn với những âm thanh của trời đất – tiếng gió thổi, tiếng nước chảy, tiếng chim hót đang ùa lại từ cánh đồng xanh mướt mát.
Chính cuộc sống lặng lẽ của đứa chăn trâu đã thôi động trái tim non nớt của đứa trẻ tôi rằng: Tôi rất rất không cam tâm cứ sống như thế này mãi! Tôi không cam tâm suốt đời chăn trâu ở chốn quê mùa này, càng không cam tâm đi theo con đường mà cha mẹ tôi đã đi. Tôi phải ra khỏi cái làng này, phải bước ra thế giới ngoài kia và trở thành đứa trẻ thành thị! Thế nhưng, thế giới bên kia cánh cổng làng nói đi là có thể đi được sao? Còn nhớ năm nào, Bạch Cư Dị lần đầu tiên đến Trường An, nhà thơ nổi tiếng Cố Huống đã nói mỉa ông: “Trường An mễ quý, cư đại bất dị” (gạo Trường An đắt lắm, khó mà sống ở đất này – ND)”. Tuy vậy, bằng tài năng xuất chúng Bạch Cư Dị đã nhanh chóng tìm được chỗ đứng cho mình trên đất Trường An phồn hoa và vang danh đến tận kinh thành. Đúng rồi, muốn bước qua cánh cổng làng cần phải có thực tài mới được.
Thế là mang theo kỳ vọng ấy, với vốn kiến thức kha khá, tôi không còn rầu rĩ nữa, biển học dậy sóng, chẳng phải sẽ là một cuộc sống đầy hứa hẹn đó sao? Được nghe những lời phê bình nghiêm khắc của thầy giáo, tôi không còn oán giận nữa. Thuốc đắng giã tật, lời thẳng khó nghe. Nhưng đó chẳng phải là thầy đang giúp mình điều chỉnh lại phương hướng đó sao? Kì thi đã tới, đối mặt với nó tôi đã không còn cảm giác chán nản, mỗi thất bại chẳng phải là một viên gạch trên con đường đến thành công đó sao?
Và như vậy, tôi chấp nhận hiện thực và bước tiếp về phía trước, điều kỳ vọng trong trái tim tôi không những đang dần trở nên rõ nét mà còn ngày một gần hơn.
Những đứa trẻ thành thị, chờ nhé rồi sẽ có ngày tôi cũng sẽ như mọi người, trở thành một đứa trẻ thành thị đúng như tên gọi của mình.
Thế giới bên kia cánh cổng làng, hãy đợi đấy, sẽ có một ngày ta sẽ bước đến bên ngươi, ngả vào lòng ngươi, hòa vào dòng máu ngươi!

Bởi vì, luôn có một sự kỳ vọng, đem đến cho bạn niềm đam mê bất tận của cuộc sống; luôn có một sự kỳ vọng, khiến bạn luôn hướng về phía trước trên mọi bước đường gian nan; luôn có một sự kỳ vọng, giúp bạn vượt qua tầng tầng lớp lớp những đám mây cuộc đời và tìm thấy vị trí của chính mình trên thế gian này.

Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN