Vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối?

991
Vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối?
Trung bình 5 trên tổng số 2 bình chọn

Vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối? – Chuyện phụ nữ ngoại tình thì thời nào cũng xuất hiện . Trong những bộ sử rất dày và chi tiết như ở Trung Quốc, những chuyện vụng trộm lại càng không quá khó gì để tìm thấy.

Tuy nhiên, khi bỏ công lần tìm lại những trang sử liệu đầy rẫy chuyện phong tình này, các sử gia lại có phát hiện rằng, các phụ nữ Trung Quốc thời xưa, hay bất kể là tiểu thư khuê các, cô công chúa lá ngọc cành vàng hay cả thường dân họ đều tự mang theo gối tới chỗ hẹn hò với tình nhân của mình. Tại sao vậy?

Rồi cũng vào lúc trà dư tửu hậu, người ta bắt đầu đi tìm lời giải đáp cho hành động lạ lùng này… Các sử gia cho rằng, nguyên nhân đầu tiên và cũng là quan trọng nhất khiến những phụ nữ Trung Quốc cổ đại mang theo gối tới chỗ hẹn có lẽ là vì tính “thực dụng” cao của nó.

vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối
Ảnh minh họa mỹ nhân thời Trung Hoa

Để tránh sự việc bị bắt quả tang và trong bối cảnh nhà nghỉ, khách sạn chưa được phát triển như ngày nay, những cuộc tình vụng trộm của phụ nữ thời cổ đại thường diễn ra tại những nơi hẻo lánh và thường là vào lúc nửa đêm thanh vắng.

Trong tình huống ấy, 1 cô gái cẩn thận, chỉn chu chắc hẳn sẽ nghĩ tới việc mang theo một chiếc gối để đôi tình nhân có thể sử dụng lúc ân ái. Vì vậy, trong nhiều trường hợp, người ta đặt tên gọi những chiếc gối này là “gối uyên ương”. Tên gọi “gối uyên ương” bắt nguồn từ câu chuyện tình giữa Thôi Oanh Oanh và Trương Quân Thụy trong vở tạp kịch “Tây sương ký” nổi tiếng của Vương Thực Phủ.

Có lẽ đây là câu chuyện tình yêu mà rất nhiều người biết. Chuyện kể rằng, Thôi Oanh Oanh là tiểu thư xinh đẹp, con gái của một vị tướng quốc. Khi cha chết, hai mẹ con nàng về quê, nhưng gặp loạn đành tạm lánh ở chùa Phổ Cứu, đất Bồ.

Trương Quân Thụy, 1 thư sinh nghèo, bố mất sớm, vãn du sang đất Bồ chơi, khi ngoạn cảnh chùa đã gặp gỡ Oanh Oanh. Chàng say đắm trước sắc đẹp của nàng bèn tìm cách vào chùa xin trọ ở đó. Đêm đến, họ Trương ngâm thơ tỏ tình, Oanh Oanh họa lại. Khi Tôn phu nhân làm chay cho chồng thì Trương Quân Thụy cũng nhờ sư cụ của chùa thêm 1 phần lễ làm chay cho cha mình để có dịp gần Oanh Oanh.

Lúc bấy giờ Tôn Phi Hổ, vốn là thủ lĩnh thảo khấu đã mang quân bao vây chùa, đòi cướp lấy Oanh Oanh. Thôi phu nhân tuyên bố ai giải vây được chùa sẽ gả con gái cho người đó. Trương Quân Thụy nhanh trí viết thư nhờ bạn là tướng quân Đỗ Xác mang binh tiến đánh và bắt được Tôn Phi Hổ. Thôi phu nhân mở tiệc ăn mừng và tiệc có mặt của Trương Quân Thụy.

Ai cũng tưởng là tiệc cưới, nhưng Thôi phu nhân lật hẹn, thưa rằng mình đã hứa gả con cho cháu ngoại Trịnh Hằng, nên chỉ cho phép Oanh Oanh nhận Quân Thụy làm anh em nuôi. Cả Oanh Oanh và Trương Quân Thụy đều rất mực khổ đau. Sau buổi tiệc, Quân Thụy ốm tương tư, Oanh Oanh sai Hồng Nương sang thăm.

Khi ra về, Trương Quân Thụy thảo bức thư nhờ Hồng Nương đưa cho Oanh Oanh nhưng Hồng Nương không dám đưa mà bỏ vào hộp nữ trang. Oanh Oanh vô tình đọc được, vui mừng nhưng rất giận Hồng Nương rồi viết thư trả lời Trương Quân Thụy, sai Hồng Nương gửi sang.

Do viết khi Oanh Oanh đang giận dữ, Hồng Nương tưởng đó là thư Oanh Oanh cự tuyệt Quân Thụy nên đã an ủi Quân Thụy hết lời. Sự an ủi đó càng khiến Quân Thụy thêm tuyệt vọng. Nhưng đến khi mở thư ra, thấy đây bài thơ Oanh Oanh hẹn chàng ở mái phía Tây lúc trăng lên, họ Trương vui mừng liền hết bệnh.

Đêm hôm đó như đã hẹn, Quân Thụy vượt tường tới mái Tây. Nhưng vì có Hồng Nương theo bên cạnh nên Oanh Oanh e ngại. Nàng trở mặt trách chàng khiến chàng ngẩn người không hiểu tại sao. Hồng Nương cũng chẳng rõ thực hay giả vờ, định tố Quân Thụy với Thôi phu nhân nhưng bị Oanh Oanh cản lại.

Về phòng, Quân Thụy lại trở bệnh nặng. Thôi phu nhân nghe tin sai Hồng Nương tới thăm, Oanh Oanh cũng viết thư hẹn tối tới thăm. Từ đó Oanh Oanh và Trương Quân Thụy đã bí mật qua lại, quan hệ với nhau tựa như vợ chồng.

Chuyện kể rằng, mỗi lần Thôi Oanh Oanh hẹn hò với Trương Quân Thụy đều mang theo một chiếc gối gọi là “gối uyên ương”. Vậy tóm lại “gối uyên ương” là gối như thế nào? Các sử gia nói rằng, sở dĩ mang tên là “gối uyên ương” có lẽ vì bên trên gối được thêu 1 cặp uyên ương hoặc đây là loại gối dài, hay dùng cho vợ chồng.

Có một điều chắc chắn là chiếc gối uyên ương được các cặp tình nhân dùng trong những cuộc tình vụng trộm của mình. Nguyên nhân thứ hai khiến cho những phụ nữ cổ đại mang theo gối tới chỗ hẹn hò chính là để làm quà tặng cho người tình của mình.

Những câu chuyện tặng gối được sách sử ghi lại rất nhiều, chẳng hạn như trường hợp cuộc tình giữa Tào Thực và Chân phi, vợ anh trai mình là Tào Phi thời Tam Quốc hay như chuyện ngoại tình của công chúa Cao Dương dưới thời nhà Đường.

Sử sách ghi rằng, Chân phi vốn tên thật là Chân Mật, là 1 trang tuyệt sắc nổi tiếng thời Tam Quốc, tới mức thời bấy giờ lưu truyền câu ca rằng: “Đông Ngô hữu nhị Kiều, Bắc phương Chân Mật tiếu”. Do nhan sắc nổi tiếng của mình, Chân Mật được Viên Thiệu, chúa tể Ký Châu cưới cho con trai thứ ba của mình là Viên Hy.

Năm 204, Tào Tháo đánh Nghiệp Thành, thủ phủ Ký Châu của Viên Thiệu, Chân Mật khi đó mới 22 tuổi, lọt vào tay quân Tào. Sách “Tam quốc diễn nghĩa” chép rằng, sau khi thắng trận, Tào Phi mang quân xông thẳng vào nhà họ Viên bắt được Chân Mật đem về làm vợ.

Nhiều sách khác lại chép rằng, vì nghe đồn về nhan sắc kiều diễm của Chân Thị, chính Tào Tháo rất thèm muốn nên khi đem quân ra triệt hạ họ Viên đã có ý định chiếm lấy nàng về mua vui cho mình. Vì thế, ông ta ra lệnh không ai được xâm phạm tới gia quyến nhà họ Viên. Thật không may là cậu con trai tên Tào Phi đã nhanh chân hơn đã chiếm được người đẹp.

Tào Tháo tuy tiếc nuối nhưng vẫn phải cưới Chân Mật cho cậu con trai mình. Tuy nhiên, không chỉ Tào Tháo mà em trai của Tào Phi là Tào Thực, một văn nhân có tiếng lúc đó cũng rất mê mẩn nàng.

Tuy nhiên, vì Chân Mật đã là Chân phi, sau đó, khi Tào Phi lên ngôi, nàng lại được phong làm hoàng hậu nên Tào Thực chỉ biết chôn giấu mối chân tình của mình trong lòng. Phía Chân Mật do bị Tào Phi bắt ép về làm vợ nên cũng không có cảm tình, lại thêm sau này Tào Phi sủng ái một phi tử khác gọi là Quách phi, ghẻ lạnh với mình do đó nàng cũng bắt đầu nảy nở cảm tình với người em chồng tài hoa của mình.

Tuy nhiên, do những ràng buộc về lễ nghi, 2 người chỉ dám thổ lộ tình cảm của mình thông qua ánh mắt. Sau này, do Quách Phi rèm pha, Tào Phi lệnh cho đày Chân Mật ra Nghiệp Thành rồi ép phải chết ngay tại đây. Tào Thực biết tin vô cùng đau xót, ngày đêm thương nhớ không thôi.

Chuyện kể rằng, Tào Thực và Chân Mật sống yêu nhau mà không được ở bên nhau nên sau khi chết họ tìm cách đến bên nhau. Một lần, Tào Thực du ngoạn trên sông Lạc Thủy thì nằm mộng thấy nữ thần sông này. Nữ thần đó chính là Chân Mật sau khi chết hóa thân mà thành.

Hai người sau khi ân ái, sáng hôm sau chia tay, Chân Mật đã tặng cho Tào Thực một chiếc gối chứa mùi hương của mình để giữ ở bên. Mặc dù đây là câu chuyện mang đậm chất huyền thoại, song chính sự việc tặng gối chứa hương thơm cho tình nhân có lẽ là hành động rất hay gặp của các cô gái lúc đó.

Bởi đó không phải là trường hợp duy nhất, những người phụ nữ mang gối mang tặng cho tình nhân được ghi chép trong sử sách. Sau mối tình bi kịch giữa Chân Mật và Tào Thực 500 năm trước, công chúa Cao Dương, công chúa táo tợn của triều đại nhà Đường cũng đã tặng cho tình nhân của mình 1 chiếc gối để lưu giữ làm tín vật. Có điều, chính chiếc gối tình yêu này đã đẩy cô vào cuộc tình vượt ngoài lễ giáo của cô vào bi kịch.

Cao Dương công chúa là cô con gái được Đường Thái Tông nuông chiều, do vậy đã gả cô cho con trai của tể tướng Phòng Huyền Linh là Phòng Di Ái. Tuy nhiên, với bản chất kiêu ngạo của mình, cuộc sống trong gia đình giữa Cao Dương và Phòng Di Ái không hề có hạnh phúc.

Sau này, Cao Dương gặp hòa thượng Biện Cơ, thấy Biện Cơ tuy xuất gia nhưng tướng mạo khôi ngô, tuấn tú lại đĩnh đạc đâm ra si mê. Biện Cơ cũng bị sự xinh đẹp và mối tình cuồng cháy của công chúa Cao Dương quyến rũ, không thể cưỡng lại được. Vì vậy, hai người đã lén lút qua lại với nhau bất chấp mọi điều tiếng cũng như sự ràng buộc của lễ giáo.

Trong thời gian hai người bí mật qua lại, Cao Dương tặng cho Biện Cơ nhiều vật làm tin, trong đó quý giá nhất chính đó là chiếc gối ngọc mình thường dùng để Biện Cơ luôn có cảm giác 2 người đang ở cạnh nhau. Tuy nhiên, mọi chuyện vỡ lở khi chiếc gối bị một tên trộm lấy cắp và sau đó bị quan phủ bắt lại. Chiếc gối ngọc quý giá đó chắc chắn phải thuộc về 1 người mang thân phận vô cùng cao quý.

Thế nhưng, tên trộm lại kiên quyết rằng, chiếc gối quý giá kia y lấy được từ trai phòng của một vị hòa thượng. Lần theo nguồn gốc chiếc gối, quan phủ đã phát hiện ra mối quan hệ lén lút giữa Cao Dương và Biện Cơ. Sự việc nhanh chóng được báo lên hoàng đế. Kết quả là Biện Cơ bị mang ra chém đầu giữa chợ để “thị chúng” còn 10 cung nữ dù biết chuyện ngoại tình của Cao Dương mà che giấu cũng bị xử chết.

Câu chuyện ngoại tình của Cao Dương công chúa và hòa thượng Biện Cơ đã để lại cho nhiều người đời sau một bài học vô cùng quý giá: không bao giờ để lại chứng cớ khi ngoại tình. Tuy nhiên, vào khi đó, cho dù là dùng cho cuộc ân ái mỗi khi hẹn hò hay làm tặng phẩm cho tình nhân thì những chiếc gối là vật không thể thiếu khi những người phụ nữ quyết định vượt rào đi theo tiếng gọi của trái tim.

Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite vì sao mỹ nhân thời phong kiến khi ngoại tình thường mang gối
Content Protection by DMCA.com

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN