Công thần Trung Hoa: Những trang sử “đẫm máu” chốn quan trường

70
Công thần Trung Hoa: Những trang sử “đẫm máu” chốn quan trường
Trung bình 5 trên tổng số 2 bình chọn

Công cuộc trừ khử những công thần của các vị Hoàng đế Trung Hoa đã phản ánh phần nào sự thật “đẫm máu” về chốn quan trường phong kiến Trung Quốc.

Lịch sử Trung Quốc đã ghi nhận vô số những cái chết oan uổng của những vị công thần. Những công thần này bị trừ khử vì nhiều nguyên nhân khác nhau như: Vì bị oan mà giết, vì muốn cải cách mà chịu công kích, vì tài cao mà bị đố kị, vì chính trực mà bị hại.

Oan tình của các vị này mặc dù không giống nhau, nhưng những kết thúc đầy bi kịch của các bậc đại công thần này đã khiến cho hậu thế phần nào hiểu thêm về chốn quan trường đầy tàn nhẫn của Trung Hoa xưa kia.

Sùng Trinh giết chết Viên Sùng Hoán

Viên Sùng Hoán từng đóng quân tại vùng Ninh Viễn (nay thuộc Liêu Ninh, Trung Quốc). Tại đây, ông đã cùng quan quân liều mạng để bảo vệ con đường trọng yếu khỏi sự tấn công của quân Thanh giúp Minh triều tập trung lực lượng đối phó với cuộc khởi nghĩa của Lý Tự Thành.

Quân đội nhà Thanh dưới sự chỉ đạo của Nỗ Nhĩ Cáp Xích Hoàng Thái Cực đã nhiều lần thất bại đau đớn dưới chân thành Ninh Viễn. Viên Sùng Hoán vì vậy cũng trở thành cái xương “nuốt không nổi, nhổ không ra” trong mắt vua Hoàng Thái Cực.

Không thể trừ khử được “cái gai” này trên chiến trường, vì vậy Hoàng Thái Cực liền tìm cách “mượn dao giết người”.

Sau đó, quân Thanh qua Mông Cổ “mượn đường”, đã bí mật dẫn quân xuôi về phía Nam để tấn công thành Bắc Kinh. Bước đi này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Viên Sùng Hoán. Ông đã nhanh chóng dẫn quân trở về kinh thành, và phối hợp với quân Minh đẩy lui quân của Hoàng Thái Cực.

Bắc Kinh khi ấy có nhiều lời đồn đoán, một nói rằng Viên Sùng Hoàn muốn cầu hòa với Thanh quân, một lại nói rằng họ Viên này tiết lộ bí mật quân cơ cho địch để tiến quân.

Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung HoaHoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa Hoàng đế Trung Hoa trung hoa

Lòng nghi ngờ trong lòng Sùng Trinh đối với vị đại thần này ngày một tăng cao, trong khi đó Hoàng Thái Cực ở bên ngoài lại cười thầm vì triều đình đã mắc bẫy.

Đúng lúc đó, có một tên thái giám chạy từ trại tù binh của quân Thanh về. Kẻ này đã bẩm tấu rằng hắn đã nghe được tướng lĩnh của địch nói rằng Viên Sùng Hoán muốn đầu hàng, còn hứa sẽ đem đầu của Sùng Trinh dâng lên làm lễ vật dâng cho Hoàng Thái Cực.

Sùng Trinh nghe xong cả giận, chưa điều tra chân tướng sự việc đã tra khảo Sùng Hoán. Vị vua này đã phán ông tội chết, còn phát động dân chúng xử lăng trì Viên Sùng Hoán.

Bách tính khi ấy đều không biết sự thật, ai cũng tin vị đại thần này là kẻ phản quốc, người nào người nấy lao vào “giết sống” ông để thỏa nỗi thù hận.

Sau này, tướng Hồng Thừa Trù bị thua trận tại Sơn Tây. Và đến khi bị địch bắt, ông đã phát hiện ra trong hàng ngũ quân Thanh có gian tế là Tổ Đại Thọ – người từng là cấp dưới của Viên Sùng Hoán.

Hồng Thừa Trù khi ấy đã lớn tiếng mắng chửi: “Quốc gia có làm gì phụ lòng ngươi?”

Tổ Đại Thọ cũng lớn tiếng đáp trả: “Vậy Viên đốc soái có chỗ nào phụ lòng quốc gia?”

Hồng Thừa Trù khi đó không còn nói được câu nào, im lặng một lúc lâu và rồi cúi đầu quy hàng.

Tống Cao Tông giết chết Nhạc Phi

Cái chết của Nhạc Phi khó có thể nói là oan uổng. Vì sao lại nói như vậy?

Vị danh tướng ấy có công khi một đao thảo phạt vạn quân Kim, nhưng lại sai lầm vì muốn “nghênh đón nhị đế quay về”.

Trên thực tế,Tống Cao Tông năm đó đã vô cùng tín nhiệm và yêu quý Nhạc Phi. Người này bản thân hoàn toàn không dựa vào bối cảnh, cũng không có xuất thân làm bệ đỡ, mà nhờ tác chiến dũng mãnh nên được vua khen ngợi, trọng dụng.

Cao Tông vốn yêu quý người tài nên tận tâm bồi dưỡng và chỉ sau mấy năm đã để Nhạc Phi lên làm Đại tướng quân.

Khi Nhạc Phi đang ở đồn điền Tương Dương, có kẻ dèm pha với Cao Tông rằng quyền lực của họ Nhạc là quá lớn, có thể tạo phản. Hoàng đế vốn không tin, còn đích thân gửi thư cho Nhạc Phi để khẳng định lòng tin của mình đối với vị danh tướng này.

Nhạc Phi khi ấy đã vô cùng cảm động, hồi âm lại với Hoàng đế như sau: “Xin bệ hạ yên tâm, thần nhất định sẽ phá được Hoàng Long, nghênh đón nhị đế quay về!”

Tuy nhiên mấy lời này càng không thể làm Cao Tông “yên tâm”!

Nhị đế ở đây chỉ cha con Tống Huy Tông và Tống Khâm Tông. Năm xưa, khi hai vị vua này bị quân Kim bắt đi, Tống Cao Tông mới được lên ngôi. Nay nếu “nhị đế” trở lại, liệu rằng vương vị của ông còn có thể ngồi vững hay không?

Nhìn thấu nỗi lo của vua Cao Tông, cận thần Tần Cối khi ấy lại “đổ thêm dầu vào lửa”: “Nhạc Phi nói câu này là để khích lệ sĩ khí, vậy nhưng một bầu trời sao có thể có tới ba thái dương?”

Sau này Nhạc Phi bị vua ban án tử. Đến trước lúc chết, ông vẫn muốn Hoàng đế giải thích xem mình đã làm sai điều gì. Tống Cao Tông khi ấy chỉ nói vẻn vẹn ba chữ: “Có lẽ có!”

Đường Trang Tông giết chết Quách Sùng Thao

Hậu Đường Trang Tông – Lý Tồn Úc là con trai của danh tướng cuối nhà Đường – Lý Khắc Dụng.

Tướng quân Lý Khắc Dụng sau khi qua đời để lại nhiều người con nuôi, ai nấy đều có danh vọng và chiến công hiển hách.

Nhiều cận thần khuyên Lý Tồn Úc nếu không thể khống chế được những người này thì nên diệt trừ để tránh hậu họa sau này. Nhưng Lý Tồn Úc khi đó không đồng ý và ông hiểu rằng muốn áp chế những vị huynh đệ này, cần phải vừa khiến họ sợ, vừa khiến họ nể mình.

Vì thế, ông đặc biệt tuyển chọn ra 100 kỵ binh tinh nhuệ được trang bị ngựa chiến, được gọi là “ngân thương giáo tiết đốc”. Mỗi lúc rảnh rỗi, Trang Tông Lý Tồn Úc thường dẫn đội quân này đi gặp mặt các huynh đệ có ý chống đối mình.

Sau đó ông ở trước mặt các huynh đệ tỷ thí với đội quân của chính mình. Chứng kiến Hoàng đế uy dũng hơn người, các huynh đệ đều vừa sợ, vừa bội phục.

Sau này, Lý Hoàn Chú đề bạt cho Trang Tông một nhân tài trẻ tuổi giỏi giang, chính là Quách Sùng Thao. Khi họ Quách này mới được tiến cử, nhiều người tỏ ý không phục. Sau này Sùng Thao lần lượt lập được công lớn, triều thần đều coi ông là nhân tài mới của nhà Hậu Đường.

Sau khi nhà Hậu Đường thành lập, Đường Trang Tông bắt đầu sa đà vào hưởng thụ. Triều đình lúc đó may mắn có Quách Sùng Thao tận lực chống đỡ nên đại cục nhìn chung vẫn ổn định, kinh tế và quân sự đều ổn định.

Sau này Trang Tông hạ lệnh Quách Sùng Thao dẫn theo Thái tử đi thảo phạt Tứ Xuyên. Trên đường đi, Quách Sùng Thao dùng tài trí và mưu lược đã nhanh chóng bình định nơi này, lại hết lòng dìu dắt, dạy dỗ Thái tử.

Tuy nhiên vị Thái tử khi đó mới 11 tuổi, bị Sùng Thao dạy dỗ nhiều lần đến lần khác liền cảm thấy chán ghét, và bị lũ cận thận xúi giục hãm hại vị công thần này.

Kết quả là Thái tử cùng thủ hạ liên thủ, lừa Sùng Thao tới phòng họp để “nghị sự”. Sùng Thao khi đó bước tới cửa, vừa quỳ xuống bái kiến Thái tử đã bị thủ hạ đập chùy vào đầu, chết ngay tức khắc.

Thái tử và thủ hạ liền viết thư về cho Trang Tông, đổ tội cho Quách Sùng Thao âm mưu tạo phản. Hoàng đế lúc đầu cũng không tin, nhưng cũng không thể bức ép con mình, đành phải “thuận theo thời thế” mà cho qua vụ việc.

Cái chết của vị đại công thần này đã tạo nên một chấn động vô cùng lớn trong triều đình khi đó. Bá quan từ đó mới thấy được sự hồ đồ của Hoàng đế. Các huynh đệ năm xưa được Trang Tông thu phục nay lại rục rịch khởi binh chống đối.

Thái tử sau đó không có sự phò trợ của Quách Sùng thao, liền bị đánh bật khỏi Tứ Xuyên, chật vật chạy về kinh thành. Trang Tông biết Quách bị oan uổng, đã vô cùng hối hận, nhưng sự tình đã muộn.

Sau đó, anh trai của Trang Tông là Lý Tự Nguyên khởi binh tạo phản, đánh chiếm hoàng cung.

Dương Quảng giết Cao Dĩnh

Khi Tùy Văn Đế còn tại vị, quan Tư Đồ Cao Dĩnh chính là người được trọng vọng hơn cả. Cao Dĩnh là người văn võ song toàn, theo Văn Đế từ lúc còn trẻ, đã nhiều lần đề ra cao kiến nên trở thành cánh tay đắc lực giúp vua Văn Đế bình định thiên hạ.

Cao Dĩnh đức cao vọng trọng, được bách tính hết lòng ca ngợi, cũng được các Hoàng tử vô cùng tôn kính.

Sau khi Văn Đế qua đời, Dương Quảng mới lên kế vị liền chà đạp đế nghiệp. Cao Dĩnh khi ấy hết lòng khuyên can tân đế. Dương Quảng lúc đầu còn e ngại, nhưng trong lòng sinh hận, quyết tâm trừ khử Cao Dĩnh.

Dưới quyền của Dương Quảng khi đó có Dương Tố và Vũ Văn Hóa Cập. Hai người này cũng vô cùng hận Cao Dĩnh, cho rằng Cao Dĩnh không cho họ tiếp cận Hoàng đế, cản trở tiền đồ của bản thân.

Từ đó, hai kẻ này bắt đầu ngụy tạo chứng cớ, mưu hại đại thần Cao Dĩnh. Dương Quảng sau đó xử Cao Dĩnh tội chết.

Sau khi vị đại thần này qua đời, quả nhiên Dương Quảng ra sức làm càn, Dương Tố và Vũ Văn Hóa Cập cũng thừa cơ hoành hành trong triều.

Tuy nhiên Dương Quảng vốn là kẻ đa nghi, bản tính thất thường và ít khi tin dùng người nào.

Một lần Dương Tố lầm bệnh nặng, người nhà khuyên ông nên đi gặp đại phu, hắn mới thều thào đáp lại: “Ta chết bây giờ thì các người còn được ban thưởng, ngược lại cố sống dễ có ngày cả gia tộc bị tru di”.

Tố vì có bệnh mà không dám khám nên qua đời, thiên hạ đều cho rằng đây chính là báo ứng cho kẻ năm xưa vu oan Cao Dĩnh.

Tư Mã Chiêu giết Đặng Ngải

Tư Mã Chiêu được các sử gia đánh giá là một trong những nhân vật âm mưu, mưu mô nhất trong lịch sử phong kiến Trung Quốc. Kẻ này đã từng xúi giục Thành Tể hành thích nhà vua, sau lại tự mình ra tay trừ khử người này với lý do “báo thù cho Hoàng đế”.

Dưới quyền Tư Mã Chiêu có Đặng Ngải và Chung Hội. Chiêu đã hạ lệnh cho hai người này đi thảo phạt nhà Thục Hán.

Trước khi đi, Chung Dũ (anh trai của Chung Hội) đã có nói với Tư Mã Chiêu: “Em trai thần không biết nông sâu, vẫn tự coi mình là kỳ tài trong thiên hạ, chỉ sợ nó dẫn binh sẽ gây ra sai lầm.”

Tư Mã Chiêu một mặt nói không sao, nhưng mặt khác lại đã lên kế hoạch trừ khử Chung Hội.

Sau đó, Chung Hội vì đố kỵ với công lao của Đặng Ngãi, liền vu oan cho rằng Ngãi muốn tạo phản, liền xin Tư Mã Chiêu cho quyền “đánh dẹp Đặng”.

Tư Mã Chiêu bề ngoài thì đồng ý, liền hạ lệnh cho Chung Hội hỏa tốc tiến công vào Thành Đô, nhưng sau đó lại bí mật sai Vệ Quán lẻn vào trong quân đội, còn cho quân lính tiến nhập Hán Trung, chặn đứt đường rút lui của Chung Hội.

Một công thần tận trung với nước như Đặng Ngải lại bị Tư Mã Chiêu biến thành một quân cờ nhằm kéo dài thời gian, trừ khử Chung Hội.

Một đại danh tướng chết vì lý do như vậy, không khỏi khiến cho hậu thế phải tiếc hận.

Sau này có vị đại thần đã viết tấu chương kêu oan cho danh tướng Đặng Ngải. Tư Mã Viêm khi ấy biết Tư Mã Chiêu năm xưa đã lợi dụng vị đại tướng này, liền cho khôi phục danh dự cho Đặng Ngải.

Tuy nhiên hậu thế đều hiểu người đã chết rồi, việc “vuốt đuôi” này chẳng qua chỉ để xoa dịu lòng dân mà thôi!

Hán Cảnh Đế giết Triều Thác

Cái chết của Triều Thác có nguyên nhân trực tiếp là do “Loạn bảy nước” gây nên, nhưng nguyên nhân sâu xa lại chính là do “không vừa mắt” Hoàng đế.

Khi mới lên ngôi, Hán Cao Tổ Lưu Bang nhân xét rằng sở dĩ diệt vong là bởi vì các quận huyện tại địa phương không có lực lượng để ứng phó với quân tạo phản, nên mới học theo nhà Chu, liền phân đất cho các phiên vương.

Tuy nhiên sau này, các phiên vương có quyền lực ngày càng lớn. Tới thời Hán Cảnh Đế, có vương còn tự đúc tiền lưu thông, tình thế ngày càng khó kiểm soát, tình hình không ổn định.

Cảnh Đế muốn tìm phương án giải quyết triệt để vấn đề này, Triều Thác lại đưa ra chủ ý tước phiên (thu hồi lại đất phong). Hai người cùng phối hợp vô cùng ăn ý.

Các phiên vương khi ấy đương nhiên kịch liệt phản đối, đứng lên tạo phản, sử cũ gọi là “loạn bảy nước.”

Các vương này sau đó buộc Hán Cảnh Đế phải giết Triều Thác – người đưa ra ý định tước phiên.

Hoàng đế lúc đầu còn đắn đo suy nghĩ, nhưng Triều Thác sau đó lại tự đẩy chính mình vào cửa tử.

Thác vốn là người ngay thẳng, cả đời đã đắc tội với nhiều người, trong triều vốn đã không hợp với các đại thần, đặc biệt là Viên Ang. Họ Viên nhân cơ hội các vương gây sức ép, liền xúi giục Cảnh Đế giết Thác.

Khi các chư hầu tạo phản, Triều Thác được cầm quân nhưng lại không đưa ra biện pháp ứng phó kịp thời, một mặt đã khiến Hán Cảnh Đế tức giận. Sau đó, Thác lại tiếp tục đưa ra kiến nghị để Hoàng đế thân chinh xuất trận, còn mình thì lại cố thủ tại Trường An.

Ai cũng biết ra chiến trận là nguy hiểm vô cùng, cố thủ tại bản doanh ắt an toàn. Hành động này của Triều Thác chẳng khác nào dâng đầu mình cho Hán Cảnh Đế.

Các triều thần khi đó vốn không ưa Thác, lại hiểu tâm tư Hoàng đế, liền liên thủ lừa Thác vào triều. Triều Thác sau đó bị Hán Cảnh Đế chém một đao ngang lưng, chết ngay trên điện.

Lữ hậu giết Hàn Tín

Hàn Tín là danh tướng lẫy lừng, một người thẳng thắn, nghĩ sao nói vậy. Khi xưa, khi Hàn Tín bị cách chức, Lưu Bang có ngồi nói chuyện phiếm cùng Hàn Tín bèn thử lòng:

“Như ta thì có thể cầm được bao nhiêu quân?

Hàn Tín đáp:

“Bệ hạ chẳng qua chỉ cầm được mười vạn.”

Lưu Bang lại hỏi:

“Thế còn nhà ngươi thì cầm được bao nhiêu?”

Hán Tín trả lời:

“Thần thì càng nhiều càng tốt.”

Lưu Bang cười nói:

“Càng nhiều càng tốt thì sao lại bị ta bắt?”

Hán Tín đáp:

“Bệ hạ không có tài cầm quân, nhưng có tài cầm tướng, vì vậy cho nên Tín mới bị bệ hạ bắt.”

Lưu Bang cho rằng đây chỉ là trả lời lấy lệ, trong lòng cũng không hề cảm thấy vui vẻ là bao. Sau này, Hàn Tín bị Lữ hậu lừa vào cung giết chết, Lưu Bang lúc đó vô cùng vui vẻ, còn nhiều lần hỏi Lữ hậu “Giết? Thực sự giết rồi?” (sử có ghi Cao Tổ vừa hối hận vừa vui vẻ).

Sau đó, phu thê hai người lừa dối văn võ bá quan, đổ cho Hàn Tín có ý đồ liên thủ cùng Trần Hi tạo phản. Thực chất, lý do này đến chính Lưu Bang cũng không tin, chẳng qua là mượn tạm một lý lẽ để trừ khử kẻ làm mình chướng mắt.

Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite trung hoa

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN