Lạm bàn về Thủy Hử: Võ Tòng ngoài đời thực

30
Lạm bàn về Thủy Hử: Võ Tòng ngoài đời thực
Trung bình 5 trên tổng số 1 bình chọn

Lạm bàn về Thủy Hử: Võ Tòng ngoài đời thực – Hình tượng Võ Tòng có nguyên mẫu ở đời thực vào thời Tống, trượng nghĩa, giỏi võ sẵn sàng liều thân diệt trừ tham quan trừ hại cho dân.

Trong tiết mục “Khiêu chiến với danh nhân văn hóa” của Đài Truyền hình Giang Tây, giáo sư sử học Kỷ Liên Hải, người được xem là “danh nhân văn hóa đương đại Trung Quốc”, đã khiến rất nhiều người ngạc nhiên khi đưa ra số tuổi của Võ Tòng lớn hơn “ca ca” Võ Đại Lang tới… 250!

Nghĩa sĩ đời Tống

Theo GS Kỷ Liên Hải, trong lịch sử, ở Khổng Tống Trang, huyện Thanh Hà, phủ Đông Bình, tỉnh Sơn Đông (nay thuộc Hà Bắc) cũng có người mang tên Võ Tòng nhưng sống vào đời Tống, không phải thuộc hạng hảo hán Lương Sơn, cũng không phải là Võ Nhị Lang, em của Võ Đại Lang. Đại khái Võ Tòng qua đời vào năm 1125 hoặc 1126, trong khi Võ Đại Lang sống vào đầu đời Minh, cách nhau hơn 250 năm.

Trong “Thủy hử”,̀ về sau Võ Tòng theo Tống Giang quy thuận triều đình, đi chiến đấu để dẹp Phương Lạp. Trong trận đánh tại Mục Châu, Võ Tòng bị Bao Đạo Ất chém mất đi một cánh tay, được Lỗ Trí Thâm cứu thoát. Sau khi thắng trận, Võ Tòng đã không trở về Biện Kinh nhận chức mà xuất gia tại tháp Lục Hòa, Hàng Châu, được phong là Tĩnh Trung thiền sư và thọ 80 tuổi.

Trong khi đó, “Kim Bình Mai” lại miêu tả Võ Tòng báo thù Tây Môn Khánh nhưng giết lầm người, bị đày ra Mạnh Châu. Sau khi quay về thì Tây Môn Khánh đã bệnh chết, Võ Tòng mới bèn giết chị dâu Phan Kim Liên rồi lên Nhị Long Sơn. Tống sử không thấy chép về Võ Tòng nhưng trong các sử tịch ví dụ như “Lâm An huyện chi”́, “Tây Hồ đại quan”, “Hàng Châu phủ chi”́, “Triết Giang thông chi”́… đều có ghi rõ nhân vật này là quan đề hạt tại phủ Hàng Châu, người hiệp nghĩa, vì dân mà trừ hại.

lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực
Nhân vật Võ Tòng trong phim Thủy Hử

Theo đó, Võ Tòng vốn là người giang sơn mãi võ, luân lạc giang hồ, “tướng mạo kì diệu, thường biểu diễn võ nghệ trước Dũng Kim môn”. Quan tri phủ Hàng Châu là Cao Quyền thấy Võ Tòng võ nghệ tinh thông, tài năng xuất chúng mới mời vào phủ, cho nhận chức đô đầu ( chuyên phụ trách về tội phạm hình sự của huyện nha). Không lâu sau, nhờ có công, Võ Tòng được thăng chức lên làm đề hạt (phụ trách toàn bộ về trật tự trị an), trở thành tâm phúc của tri phủ.

Về sau, Cao Quyền đắc tội với cấp trên, bị kẻ xấu hãm hại nên phải bãi quan. Võ Tòng cũng do đó mà bị liên lụy, ra khỏi nha môn. Quan tri phủ mới Sái Quân – con trai quan thái sư Sái Kinh – là một gian thần, ỷ thế cha lộng quyền, ngang ngược, hống hách dân chúng Hàng Châu oán hận gọi y là “Sái Hổ”.

Võ Tòng quyết tâm vì dân diệt trừ hại. Chàng ta một mình giấu đao, nấp trước Sái phủ, khi Sái Hổ cùng với quân vừa tới thì liền dũng mãnh lao vào truy sát. Sái Hổ bất ngờ bị đâm chết nhưng do quân lính bao vây quá đông, Võ Tòng không thể địch lại nên bị bắt. Võ Tòng bị cực hình chết trong ngục.

Dân chúng Hàng Châu nhớ ơn nên táng ở bên cầu Tây Linh, Hàng Châu, lập bia đề “Tống nghĩa sĩ Võ Tòng chi mộ”.

Long đong phần mộ

Mộ Võ Tòng nhiều phen bị khai quật, chuyển đi. Nhà mỹ thuật nổi tiếng Khương Đan Thư từng viết về tình trạng quan quách Võ Tòng vào năm 1891: “Ngô Kiếm Phi vào một hôm đi qua Dũng Kim môn, Hàng Châu, trông thấy một bộ quan tài được những người thợ sửa tường thành đưa ra. Mặt trên quan tài có đề “Võ Tòng chi cữu” (linh cữu của Võ Tòng), thể chữ đời Tống, mỗi chữ vuông vắn 6 tấc được khắc nổi, thếp vàng, sắc vàng chưa đổi. Quan tài đã mục, to lớn hơn so với bình thường, màu sơn đen ánh sắc hồng.

Lúc đầu, ai cũng nghĩ rằng mộ Võ Tòng chỉ là mộ trống hoặc y quan trũng (mộ chôn mũ áo tượng trưng) nhưng khi quật lên thì có quan, quách khá lớn. Khi nhìn qua khe hở quan tài có thể thấy bộ hài cốt to lớn”. Trương Đan Thư cho hay khi rời mộ Võ Tòng sang Tây Hồ vào năm 1924, những người máu mặt bến Thượng Hải bấy giờ là 3 đại lão hanh (bố già) Hoàng Kim Vinh, Trương Tiêu Lâm và Đỗ Nguyệt Sênh cùng tài trợ tiền của, làm bia lập mộ. Việc này có chép trong tự truyện “Đỗ Nguyệt Sênh trong mắt một vị Trung y Thượng Hải”.

Vào thời điểm tháng 9-1964, Mao Trạch Đông đưa chỉ thị về việc thu gom tất cả mộ danh nhân nằm rải rác ơtại Tây Hồ, Hàng Châu, “quét sạch ảnh hưởng tư tưởng phản động hủ bại”. Vì thế, nhiều mộ phần từ danh nhân như: Nhạc Phi, Vu Khiêm, Võ Tòng, Tô Tiểu Tiểu, Lâm Hòa Tĩnh, Phùng Tiểu Thanh… – đến chí sĩ như: Thu Cần, Từ Tích Lân, Bùi Thiệu, Đào Thành Chương, Lâm Khải, Tô Mạn Thù, Tuệ Hưng… đều bị khai quật chuyển tới chôn tập thể ở trong 10 ngôi công mộ tại Mã Pha, Kê Lung Sơn, ngoại ô Hàng Châu để “sinh hoạt cộng đồng”.

Đến tháng 3-1965, có 654 ngôi mộ đã bị gom đi. Bên cạnh đó, vô số tượng, bia cổ quý giá ở tháp Lục Hòa, chùa Vân Tê, miếu Nhạc Phi… cũng bị phá hủy. Sau khi Cách mạng văn hóa kết thúc, phần mộ từ các danh nhân mới lần lượt được đưa về chốn cũ. Mộ Võ Tòng được trùng tu vào năm 2004.

Trên cổng khu mộ có khắc 4 chữ “Khâm kỳ khôi vĩ” và do nhà thư pháp trứ danh Phùng Ký Tài viết “Thất ý thả ngũ hào khách, Đắc thời đệ nhất anh công” (lúc không được như ý thì cũng là trang hào khách, lúc gặp thời là bậc anh minh).

Ở trong cuốn “Tống Giang tam thập lục nhân tán” (Ca ngợi nhóm 36 người của Tống Giang), họa sĩ Cung Khai đời Nam Tống có vẽ hình Hành giả Võ Tòng với lời đề: “Nhữ ưu bà tắc, Ngũ giới tại thân, Tửu sắc tài khí, Cánh yếu sát nhân” – ngụ ý rằng Võ Tòng là người đã xuất gia thọ giới nhưng không quan tâm tuân thủ giới luật, tửu sắc, tiền bạc, cho đến giết người, Võ Tòng cũng chẳng kiêng.

Nguyên mẫu của Biện Nguyên Hanh?

Theo 1 số nhà nghiên cứu, Võ Tòng là nguyên mẫu của võ tướng Biện Nguyên Hanh, bạn thân Thi Nại Am. Biện Nguyên Hanh võ nghệ xuất chúng, sức mạnh hơn người. Lúc ấy, ở 1 dải Biện Thương có 1 con hổ dữ, người dân không dám đi một mình. Biện Nguyên Hanh 1 mình tới đây, tay không đánh chết mãnh hổ. Là một mưu sĩ của Trương Sĩ Thành, Thi Nại Am biết rõ nhiều chuyện trong nội bộ tập đoàn thống trị này. Về sau, thấy họ Trương ham mê tửu sắc, bỏ bê việc chính sự, không nghe can gián, Thi Nại Am về ẩn cư và viết “Thủy hử truyện”.

Ông đưa vào truyện rất nhiều nhân vật mà ông biết dưới trướng của Trương Sĩ Thành, như anh em bán muối lậu Đồng Uy – Đồng Mãnh hay Nụy cước hổ Vương Anh là người đánh xe ở Lưỡng Hoài…

Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite lạm bàn về thủy hử: võ tòng ngoài đời thực
Content Protection by DMCA.com

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN