[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #143: 泡面 (Pào miàn) – Mì ăn liền

414
[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #143: 泡面 (Pào miàn) – Mì ăn liền
Trung bình 4.86 trên tổng số 7 bình chọn

[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #143: 泡面 (Pào miàn) – Mì ăn liền

Slow chinese: #143

#143: 泡面

日本人安藤百福在1958年发明了泡面。我一直觉得这是一项很伟大的发明。究竟是什么样的天才才能想出这样的主意?只需要开水和三分钟,一碗热腾腾的泡面就可以上桌了,还有什么能比这个更方便吗?

也正因为如此方便,泡面也叫做方便面。泡面的记忆可以追溯到中学时代,我在寄宿学校上学。每天晚上都有晚自习,下课回到宿舍已经是九点多了,大家都会泡上一碗泡面,边吃边聊。有时候时间宽裕,也会结伴去校外吃夜宵。但是大多数时候,都是泡面。现在的中学生条件好多了,想必吃泡面的不多了。

很多国家都有泡面。比如,菲律宾也有泡面,但菲律宾泡面和中国的不一样。中国的泡面常常有两到三包调料,一包油、一包酱料,还有一包是干的蔬菜。菲律宾的泡面常常只有一包调料。我在美国也吃过泡面,美国人叫它“杯面”,因为泡面是装在一个小杯子里面的。但是我最怀念的还是中国味道的泡面,种类多,味道也不错:有酸菜面、红烧牛肉面、海鲜面等等。

除了泡面,中国还有很多类似泡面的衍生产品,比如泡粉丝。很多人觉得泡粉丝更健康,因为泡面里面的面饼是油炸的,泡粉丝里面的粉丝不是。所以广告上都说:非油炸、更健康。还有干拌面。干拌面就是泡过面之后,把水倒了,把面捞出来拌酱料。也很好吃。

泡面闻起来很香在中国几乎是公认的,不过外国朋友不一定喜欢。如果你有在中国坐长途火车的经历,一定能在车厢看到不少人在吃泡面。闻起来香,其实吃起来不一定真的那么好吃。如果在家不赶时间的话,既使吃泡面,我还是会选择自己准备鸡蛋、青菜、肉类,做一份更有营养、更丰盛的泡面。

你吃过泡面吗?你们国家的泡面是怎样的?你觉得好吃吗?

tu-hoc-tieng-trung-ngu-phap-tieng-trung-co-ban-phan-4 [Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #143: 泡面 (Pào miàn) - Mì ăn liền [Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #143: 泡面 (Pào miàn) - Mì ăn liền [Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #143: 泡面 (Pào miàn) - Mì ăn liền [Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #143: 泡面 (Pào miàn) - Mì ăn liền [Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #143: 泡面 (Pào miàn) - Mì ăn liền[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #143: 泡面 (Pào miàn) - Mì ăn liền giáo trình nghe tiếng trung

#143: Pào miàn

Rìběn rén ānténg bǎi fú zài 1958 nián fāmíngliǎo pào miàn. Wǒ yīzhí juédé zhè shì yī xiàng hěn wěidà de fǎ míng. Jiùjìng shì shénme yàng de tiāncái cáinéng xiǎng chū zhèyàng de zhǔyì? Zhǐ xūyào kāishuǐ hé sān fēnzhōng, yī wǎn rè téngténg de pào miàn jiù kěyǐ shàng zhuōle, hái yǒu shé me néng bǐ zhège gèng fāngbiàn ma?

Yě zhèng yīnwèi rúcǐ fāngbiàn, pào miàn yě jiàozuò fāngbiànmiàn. Pào miàn de jìyì kěyǐ zhuīsù dào zhōngxué shídài, wǒ zài jìsù xuéxiào shàngxué. Měitiān wǎnshàng dū yǒu wǎn zìxí, xiàkè huí dào sùshè yǐjīng shì jiǔ diǎn duōle, dàjiā dūhuì pào shàng yī wǎn pào miàn, biān chī biān liáo. Yǒu shíhòu shíjiān kuānyù, yě huì jiébàn qù xiàowài chī yèxiāo. Dànshì dà duōshù shíhòu, dōu shì pào miàn. Xiànzài de zhōngxuéshēng tiáojiàn hǎoduōle, xiǎngbì chī pào miàn de bù duōle.

Hěnduō guójiā dōu yǒu pào miàn. Bǐrú, fēilǜbīn yěyǒu pào miàn, dàn fēilǜbīn pào miàn hé zhōngguó de bù yīyàng. Zhōngguó de pào miàn chángcháng yǒu liǎng dào sān bāo tiáoliào, yī bāo yóu, yī bāo jiàng liào, hái yǒuyī bāo shì gàn de shūcài. Fēilǜbīn de pào miàn chángcháng zhǐyǒu yī bāo tiáoliào. Wǒ zài měiguó yě chīguò pào miàn, měiguó rén jiào tā “bēi miàn”, yīn wéi pào miàn shì zhuāng zài yīgè xiǎo bēizi lǐmiàn de. Dànshì wǒ zuì huáiniàn de háishì zhōngguó wèidào de pào miàn, zhǒnglèi duō, wèidào yě bùcuò: Yǒu suāncài miàn, hóngshāo niúròu miàn, hǎixiān miàn děng děng.

Chúle pào miàn, zhōngguó hái yǒu hěnduō lèisì pào miàn de yǎnshēng chǎnpǐn, bǐrú pào fěnsī. Hěnduō rén juédé pào fěnsī gèng jiànkāng, yīn wéi pào miàn lǐmiàn de miàn bǐng shì yóu zhá de, pào fěnsī lǐmiàn de fěnsī bùshì. Suǒyǐ guǎnggào shàng dū shuō: Fēi yóu zhá, gèng jiànkāng. Hái yǒu gān bàn miàn. Gān bàn miàn jiùshì pàoguò miàn zhīhòu, bǎ shuǐ dàole, bǎ miàn lāo chū lái bàn jiàng liào. Yě hěn hào chī.

Pào miàn wén qǐlái hěn xiāng zài zhōngguó jīhū shì gōngrèn de, bùguò wàiguó péngyǒu bù yīdìng xǐhuān. Rúguǒ nǐ yǒu zài zhōngguó zuò chángtú huǒchē de jīnglì, yīdìng néng zài chēxiāng kàn dào bù shǎo rén zài chī pào miàn. Wén qǐlái xiāng, qíshí chī qǐlái bu yīdìng zhēn dì nàme hào chī. Rúguǒ zàijiā bù gǎn shíjiān dehuà, jì shǐ chī pào miàn, wǒ háishì huì xuǎnzé zìjǐ zhǔnbèi jīdàn, qīngcài, ròu lèi, zuò yī fèn gèng yǒu yíngyǎng, gèng fēngshèng de pào miàn.

Nǐ chīguò pào miàn ma? Nǐmen guójiā de pào miàn shì zěnyàng de? Nǐ juédé hào chī ma?

#143:

Ông Andō Momofuku người Nhật Bản phát minh mì ăn liền vào năm 1958. Tôi luôn cảm thấy đây là một phát minh hết sức vĩ đại. Cuối cùng thì tài năng thiên bẩm thế nào mới có thể nghĩ ra sự việc như thế? Chỉ cần nước sôi và ba phút, một tô mì ăn liền nóng hổi có thể dọn ra, vậy còn gì thuận tiện hơn việc này nữa không?

Cũng chính vì sự thuận tiện này, mì ăn liền còn gọi là mì thuận thiện. Ký ức về mì ăn liền có thể quay về thời trung học, tôi học ở trường nội trú. Hằng đêm đều tự học đến tối, tan học về đến ký túc xá cũng đã hơn 9 giờ rồi, mỗi người mỗi tô mì ăn liền, vừa ăn vừa trò chuyện. Có lúc thời gian thoải mái, cũng sẽ cùng bạn đi ăn khuya ở ngoài trường. Nhưng đa phần đều nấu mì ăn liền. Bây giờ điều kiện của học sinh trung học khá hơn, chắc hẳn ăn mì ăn liền không nhiều nữa.

Nhiều quốc gia đều có mì ăn liền. Ví dụ, Philippin cũng có mì liền, nhưng mì ăn liền của Philippin không giống Trung Quốc. Mì ăn liền của Trung Quốc thường có 2-3 gói bột nêm, 1 gói dầu, 1 gói tương, và còn có 1 gói rau khô. Mì gói Philippin thường chỉ có một gói bột nêm. Tôi ở Mỹ cũng đã từng ăn mì ăn liền, người Mỹ gọi nó là “mì ly”, vì mì ăn liền đựng trong một ly nhỏ. Nhưng tôi nhớ nhất vẫn là hương vị mì ăn liền của Trung Quốc, nhiều chủng loại, hương vị cũng khá ngon: có mì cải chua, mì thịt bò kho, mì hải sản, …

Ngoài mì ăn liền, Trung Quốc còn có rất nhiều loại sản phẩm phát sinh giống mì ăn liền, ví dụ như miến ăn liền. Nhiều người cảm thấy miến ăn liền bổ dưỡng hơn, vì vắt mì trong mì ăn liền chiên bằng dầu, miến trong miến ăn liền không phải. Vì thế trong quảng cáo đều nói: Không chiên xào, càng bổ dưỡng. Còn có mì khô. Mì khô đều là sau khi trụng nước sôi, đổ nước ra, lấy mì trộn đều với tương. Cũng rất là ngon.

Ở Trung Quốc hầu hết đều công nhận mì ăn liền ngửi rất thơm, nhưng bạn bè nước ngoài không hẳn thích. Nếu bạn đã từng ngồi tàu lửa đường dài ở Trung Quốc, ắt hẳn sẽ thấy không ít người ăn mì ăn liền trong toa tàu.Ngửi rất thơm, kỳ thực ăn vào không hẳn ngon như vậy. Nếu ở nhà không phải gấp gáp gì cả mà nói, dù là ăn mì ăn liền, tôi còn chuẩn bị thêm trứng gà, rau xanh, thịt, làm cho món mì ăn liền tăng thêm dinh dưỡng và phong phú.

Bạn ăn qua mì ăn liền chưa? Mì ăn liền ở quốc gia các bạn như thế nào? Bạn thấy có ngon không?

#143: Instant Noodle

Ando Momofuku of Japan invented instant noodles in 1958. I have always felt that this is a great invention. After all, what sort of genius do you have to be to come up with such an idea!? You just need boiling water and three minutes and a bowl of steaming hot noodles can be on the table. What could be more convenient?

Also because they are convenient like this, they are also called ‘convenient noodles’. My memories of instant noodles date back to my time at middle school when I studied at a boarding school. Every evening we had self study sessions and after returning to the dormitory after these sessions it would already be past nine o’clock. Everyone would cook up a bowl of noodles and chat and eat. Sometimes we might have plenty of time and we would go off campus to have a late-night snack but most of the time it would be instant noodles. Nowadays the conditions of middle school students are much better so probably not so many of them eat instant noodles any more.

Many countries have instant noodles. For example, the Philippines also has instant noodles but Philippine instant noodles and Chinese instant noodles are not the same. Chinese instant noodles usually have two to three packets of seasoning – one packet of oil, one packet of thick paste and one packet of dried vegetables. Philippine instant noodles usually only have one packet of seasoning. I’ve also eaten instant noodles in America. Americans call them ‘cup noodles’ because the noodles are packed in a small cup. But I cherish the memory of the taste of Chinese noodles the most. There are many types and the taste is pretty good. There is pickled vegetable flavour, fried beef flavour, seafood flavour etc.

Apart from instant noodles China also has many similar products derived from instant noodles. For example instant vermicelli noodles. Many people think that instant vermicelli are healthier because the dried noodles of instant noodles have been deep-fried whereas the vermicelli in instant vermicelli haven’t. So in advertisements you will see: not deep-fried, all the more healthy. There are also dried ‘ban mian’. Dried ‘ban mian’ are noodles that have been reconstituted with water, then the water is poured off and the noodles are dished up and mixed with a sauce. They are also really tasty.

It’s basically accepted in China that instant noodles smell good but foreigners don’t necessarily like the smell. If you’ve had the experience of riding a long distance train in China then you definitely would have had the chance to see not just a few people eating instant noodles. They smell good but in fact the taste is not necessarily so good. At home, when not hurried, even if it be instant noodles, I would still choose to make myself some eggs, green vegetables and meat and thus more nutritious, more sumptuous instant noodles.

Have you ever eaten instant noodles? What are the instant noodles of your country like? Do you think they taste good?

———————————————————————-

Note: 好香:this looks like it would translate as – very fragrant, though from the contexts when it’s used it must be synonymous with – that smells good.

Robert Budzul (robert@budzul.com)
Zak Gray (zak_lives@hotmail.com)

[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #143: 泡面 (Pào miàn) – Mì ăn liền – Nguồn: http://www.slow-chinese.com/podcast/143-pao-mian/zh-hans/
admin


Nhóm biên tập viên

Dịch thuật
Translating
dịch tiếng Việt

Biên tập
Editing
up lên website

Chỉnh sửa
Reviewing
rà soát, chỉnh sửa

Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite giáo trình nghe tiếng trung
Content Protection by DMCA.com

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN