Đánh giá bài viết

http://english.cntv.cn/program/learnchinese/20100803/100891.shtml
Nguồn


成长汉语 – Bài 087

妈妈:小明、MIKE这就是苏州四大园林之一的留园。(Māmā: Xiǎomíng,MIKE zhè jiùshì sūzhōu sì dà yuánlín zhī yī de liú yuán.)
Mẹ: Tiểu Minh, Mike đây chính là Lưu Viên – một trong Tứ đại Viên Lâm của Tô Châu.
MIKE:留园?这里为什么叫留园呢?(MIKE: Liú yuán? Zhèlǐ wéi shén me jiào liú yuán ne?)
Mike: Lưu Viên? Ở đây tại sao gọi là Lưu Viên?
小明:我猜啊,可能是因为留园太美了,让人流连忘返,所以才叫留园吧。(Xiǎomíng: Wǒ cāi a, kěnéng shì yīnwèi liú yuán tàiměile, ràng rén liúliánwàngfǎn, suǒyǐ cái jiào liú yuán ba.)
Tiểu Minh: Con đoán, có thể là vì Lưu Viên quá đẹp, khiến người ta lưu luyến không rời, cho nên mới gọi là Lưu Viên.
妈妈:小明,你还挺有想像力的。不过,其实啊,留园原来的主人姓刘,人们就都管这座园林叫做“刘园”。“姓刘的刘”又与“停留的留”同音,所以才有了今天的“留园”。(Māmā: Xiǎomíng, nǐ hái tǐng yǒu xiǎngxiànglì de. Bùguò, qíshí a, liú yuán yuánlái de zhǔrén xìng liú, rénmen jiù dōu guǎn zhè zuò yuánlín jiàozuò “liú yuán”. “Xìng liú de liú” yòu yǔ “tíngliú de liú” tóngyīn, suǒyǐ cái yǒule jīntiān de “liú yuán”.)
Mẹ: Tiểu Minh, con thật là có trí tưởng tượng. Nhưng mà, thật ra chủ nhân ban đầu của Lưu Viên họ Lưu, người ta liền gọi khu viên lâm này là “Lưu Viên”. “Chữ Lưu trong họ Lưu”, lại đồng âm với “chữ lưu của từ dừng lại”, cho nên mới có “Lưu Viên” của ngày hôm nay.
爸爸:是这样的。小明、Mike,我考考你俩。你们知道苏州的四大园林指的是哪四座吗?(Bàba: Shì zhèyàng de. Xiǎomíng,Mike, wǒ kǎo kǎo nǐ liǎ. Nǐmen zhīdào sūzhōu de sì dà yuánlín zhǐ de shì nǎ sìzuò ma?)
Ba: Thế này đi. Tiểu Minh, Mike, ba kiểm tra hai đứa. Hai đứa biết Tứ đại Lâm Viên của Tô Châu là chỉ bốn khu nào không?
MIKE:我只知道有留园,这还是刚听阿姨说的,呵呵。(MIKE:我只知道有留园,这还是刚听阿姨说的,呵呵。)
Mike: Con chỉ biết Lưu Viên, là cái vừa nãy dì có nói, ha ha.
爸爸:哈哈,你这孩子。小明,你呢?(Bàba: Hāhā, nǐ zhè háizi. Xiǎomíng, nǐ ne?)
Ba: Ha ha, cái đưa này. Tiểu Minh, còn con?
小明:对我来说,这道题太简单了。苏州四大园林分别是:沧浪亭、狮子林、拙政园,和我们现在逛的留园。(Xiǎomíng: Duì wǒ lái shuō, zhè dào tí tài jiǎndānle. Sūzhōu sì dà yuánlín fēnbié shì: Cāng láng tíng, shīzi lín, zhuō zhèng yuán, hé wǒmen xiànzài guàng de liú yuán.)
Tiểu Minh: Theo con thì, câu này quá dễ. Tô Châu Từ đại Lâm Viên là: Thương Lãng Đình, Sư Tử Lâm, Chuyết Chính Viên và Lưu Viên nơi chúng ta đang tham quan.
爸爸:呦,小明,你还真让爸爸刮目相看呢!(Bàba: Yōu, xiǎomíng, nǐ hái zhēn ràng bàba guāmùxiāngkàn ne!)
Ba: Ồ, Tiểu Minh, con thật là khiến cho ba nhìn với cặp mắt khác đó!
小明:哈哈,爸爸,咱们好不容易才来一趟苏州,我说什么也得提前做点儿功课吧。(Xiǎomíng: Hāhā, bàba, zánmen hǎobù róngyì cái lái yī tàng sūzhōu, wǒ shuō shénme yě dé tíqián zuò diǎn er gōngkè ba.)
Tiểu Minh: Ha ha, ba à, chúng ta khó có được một chuyến đến Tô Châu, nói thế nào con cũng phải chuẩn bị trước một chút chứ.
MIKE:小明,看来,我也得向你学习呀!(MIKE: Xiǎomíng, kàn lái, wǒ yě dé xiàng nǐ xuéxí ya!)
Mike: Tiểu Minh, xem ra, mình phải học tập theo bạn mới được đó!
妈妈:哈哈,孩子们,来,咱们去前面的厅堂里看看。(Māmā: Hāhā, háizimen, lái, zánmen qù qiánmiàn de tīngtáng lǐ kàn kàn.)
Mẹ: Ha ha, hai đứa, này, chúng ta đến phòng phía trước xem thử.
小明:妈妈,这里的家具好棒,真漂亮啊!(Xiǎomíng: Māmā, zhèlǐ de jiājù hǎo bàng, zhēn piàoliang a!)
Tiểu Minh: Mẹ, mấy món đồ nội thất này thật tốt, thật là đẹp!
妈妈:小明,你知道吗,这些家具都是楠木的,所以这里也叫楠木厅。(Māmā: Xiǎomíng, nǐ zhīdào ma, zhèxiē jiājù dōu shì nánmù de, suǒyǐ zhèlǐ yě jiào nánmù tīng.)
Mẹ: Tiểu Minh, con biết không, mấy món đồ nội thất này đều là gỗ nam mộc cả đó, cho nên nơi này còn gọi là Nam Mộc Sảnh.
MIKE:阿姨,你看,我怎么觉得这两个房间不太一样啊?(MIKE: Āyí, nǐ kàn, wǒ zěnme juédé zhè liǎng gè fángjiān bù tài yīyàng a?)
Mike: Dì ơi, dì xem, sao con lại cảm thất hai phòng này không giống nhau?
小明:是啊!这边的房间风格很简朴,这边的房间呢,看起来要更华丽一些。(Xiǎomíng: Shì a! Zhè biān de fángjiān fēnggé hěn jiǎnpú, zhè biān de fángjiān ne, kàn qǐlái yào gèng huálì yīxiē.)
Tiểu Minh: Đúng đó! Phong cách của phòng bên này rất giản dị, còn phòng bên này, xem ra đẹp hơn.
妈妈:这个厅堂就叫做“鸳鸯厅”。(Māmā: Zhège tīngtáng jiù jiàozuò “yuānyāng tīng”.)
Mẹ: Căn phòng này được gọi là “Uyên Ương Sảnh”
MIKE:鸳鸯不是鸟的名字吗?鸳鸯跟这个厅堂有什么关系啊?(MIKE: Yuānyāng bùshì niǎo de míngzì ma? Yuānyāng gēn zhège tīngtáng yǒu shé me guānxì a?)
Mike: Uyên ương không phải là tên loài chim sao? Uyên ương và căn phòng này có quan hệ gì với nhau vậy ?
爸爸:是啊,这个说法真新鲜,我也得好好听听是怎么回事。(爸爸:是啊,这个说法真新鲜,我也得好好听听是怎么回事。)
Ba: Phải đó, cách nói này thật mới lạ, anh cũng phải nghe cho kỹ là chuyện như thế nào.
妈妈:鸳鸯是一种鸟,不过这里的鸳鸯厅呢,是一对儿的意思。你们看啊,这个比较华丽的房间是为了招待男客人用的,那个比较简朴的房间是为了招待女客人用的。(Māmā: Yuānyāng shì yī zhǒng niǎo, bùguò zhèlǐ de yuānyāng tīng ne, shì yī duì er de yìsi. Nǐmen kàn a, zhège bǐjiào huálì de fángjiān shì wèile zhāodài nán kèrén yòng de, nàgè bǐjiào jiǎnpú de fángjiān shì wèile zhāodài nǚ kèrén yòng de.)
Mẹ: Uyên ương là một loại chim, nhưng mà Uyên Ương Sảnh này, có ý nghĩa là một đôi. Mọi người nhìn xem, căn phòng đẹp hơn là dùng để tiếp khách nam, còn căn phòng giản dị kia là dùng để tiếp khách nữ.
MIKE:阿姨,为什么招待男客人的房间要更华丽呢?我觉得,招待女客人的房间应该更漂亮一些才是啊!(MIKE: Āyí, wèishéme zhāodài nán kèrén de fángjiān yào gèng huálì ne? Wǒ juédé, zhāodài nǚ kèrén de fángjiān yīnggāi gèng piàoliang yīxiē cái shì a!)
Mike: Dì ơi, tại sao phòng để tiếp khách nam phải đẹp hơn vậy? Con thấy, phòng dùng tiếp khách nữ nên đẹp hơn mới đúng chứ!
妈妈:在封建社会啊,男人是一家之主,所以男人的房间会比女人的房间更讲究。(Māmā: Zài fēngjiàn shèhuì a, nánrén shì yījiā zhī zhǔ, suǒyǐ nánrén de fángjiān huì bǐ nǚrén de fángjiān gèng jiǎngjiù.)
Mẹ: Thời xã hội phong kiến, người nam là trụ cột gia đình, cho nên phòng của nam phải chú trọng hơn phòng của nữ.
MIKE:阿姨,您懂得真多啊。(MIKE: Āyí, nín dǒngdé zhēn duō a.)
Mike: Dì ơi, dì hiểu biết thật là nhiều.
小明:MIKE,你忘了,我妈妈本来就是一个导游啊!(Xiǎomíng:MIKE, nǐ wàngle, wǒ māmā běnlái jiùshì yīgè dǎoyóu a!)
Tiểu Minh: Mike, bạn quên rồi hả, mẹ mình chính là hướng dẫn viên mà!
爸爸:对了,李红,留园里有卖苏州特产的吗?我想给同事买点儿纪念品回去。(Bàba: Duìle, lǐ hóng, liú yuán li yǒu mài sūzhōu tèchǎn de ma? Wǒ xiǎng gěi tóngshì mǎidiǎn er jìniànpǐn huíqù.)
Ba: Đúng rồi, Lý Hồng, trong Lưu Viên có bán đặc sản của Tô Châu không? Anh muốn mua chút quà lưu niệm về cho đồng nghiệp.
妈妈:有啊,那边有个礼品商店。走,我们去转转。(: Yǒu a, nà biān yǒu gè lǐpǐn shāngdiàn. Zǒu, wǒmen qù zhuǎn zhuǎn.)
Mẹ: Có, bên kia có quầy bán đồ lưu niệm. Đi nào, chúng ta qua đó xem thử.
妈妈:老王,你看,这就是大名鼎鼎的苏绣。(Māmā: Lǎo wáng, nǐ kàn, zhè jiùshì dàmíngdǐngdǐng de sūxiù.)
Mẹ: Ông xã, anh xem, đây chính là hàng thêu Tô Châu nổi tiếng khắp nơi đó.
小明:哇,MIKE,你快看啊!这种苏绣两面都有图案,还是一模一样的。(Xiǎomíng: Wa,MIKE, nǐ kuài kàn a! Zhè zhǒng sūxiù liǎngmiàn dōu yǒu tú’àn, háishì yīmúyīyàng de)
Tiểu Minh: Woa, Mike, bạn mau lại xem nè! Bức tranh thêu này hai mặt đều có hình, mà con là y như nhau đó.
妈妈:是啊,这就叫双面绣,你们看,这些图案是不是绣得活灵活现的?(Māmā: Shì a, zhè jiù jiào shuāng miàn xiù, nǐmen kàn, zhèxiē tú’àn shì bùshì xiù dé huólínghuóxiàn de?)
Mẹ: Phải đó, đây gọi là thêu hai mặt, mọi người nhìn xem, mấy hình này có phải là thêu rất sống động phải không?
MIKE:是啊,这手艺真是巧夺天工啊。我要买一个送给我的爸爸妈妈。(MIKE: Shì a, zhè shǒuyì zhēnshi qiǎoduótiāngōng a. Wǒ yāomǎi yīgè sòng gěi wǒ de bàba māmā.)
Mike: Phải đó, thủ nghệ thật vô cùng khéo léo. Con muốn mua một cái tặng cho ba mẹ con.
爸爸:是啊,这些双面绣真不错,送人正好。李红,你眼光好,帮我挑两件吧?(Bàba: Shì a, zhèxiē shuāng miàn xiù zhēn bùcuò, sòng rén zhènghǎo. Lǐ hóng, nǐ yǎnguāng hǎo, bāng wǒ tiāo liǎng jiàn ba?)
Ba: Phải đó, tranh thêu hai mặt này thật là đẹp, dùng để tặng cũng hay. Lý Hồng, em tinh mắt, giúp anh chọn hai bức đi?
妈妈:好啊。(Māmā: Hǎo a.)
Mẹ: Được.

Xem danh sách 99 bài khác của giáo trình

Các Biên Tập Viên Đóng Góp Dự Án

My Ngọc
Kiều Oanh
Kiều An
Dũng Cá Xinh

Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite 成长汉语 - Growing up with Chinese - Trưởng thành cùng tiếng Trung - Bài 087 - 江南水乡——留园 - Vùng sông nước Giang Nam – Lưu Viên

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN