Đánh giá bài viết

http://english.cntv.cn/program/learnchinese/20100803/100891.shtml
Nguồn


成长汉语 – Bài 074

小明:妈妈,我回来了。(Xiǎomíng: Māmā, wǒ huíláile.)
Tiểu Minh: Mẹ, con về rồi.
妈妈:小明,你怎么这么晚才放学啊?(Māmā: Xiǎomíng, nǐ zěnme zhème wǎn cái fàngxué a?)
Mẹ: Tiểu Minh, sao trễ như vậy con mới về?
小明:嗯嗯,今天放学……做值日。(Xiǎomíng: Ń ń, jīntiān fàngxué……zuò zhí rì.)
Tiểu Minh: À à, hôm nay tan học . . . phải trực nhật.
妈妈:儿子,你猜今天妈妈给你做了什么好吃的?(Māmā: Érzi, nǐ cāi jīntiān māmā gěi nǐ zuòle shénme hào chī de?)
Mẹ: Con à, con đoán xem hôm nay mẹ đã nấu món ngon gì cho con nè?
小明:妈妈,我吃什么都成。我今天吃什么都没味道。(Xiǎomíng: Māmā, wǒ chī shénme dōu chéng. Wǒ jīntiān chī shénme dōu méi wèidào.)
Tiểu Minh: Mẹ à, con ăn gì cũng được. Hôm nay con ăn gì cũng không ngon miệng hết.
妈妈:怎么了,儿子?哪儿不舒服?是不是发烧了?(Māmā: Zěnmeliǎo, érzi? Nǎ’er bú shūfú? Shì bùshì fāshāole?)
Mẹ: Sao thế con trai? Không khoẻ ở đâu hả? Có phải phát sốt không?
小明:没有,妈妈。就是有点累。(Xiǎomíng: Méiyǒu, māmā. Jiùshì yǒudiǎn lèi.)
Tiểu Minh: Không có mà mẹ. Chỉ là hơi mệt chút.
小明:妈,我要去兰兰家做作业,有一份很重要的文件需要你签字,我先放桌子上了。妈,我先走了啊!(Xiǎomíng: Mā, wǒ yào qù lán lán jiā zuò zuo yè, yǒuyī fèn hěn zhòngyào de wénjiàn xūyào nǐ qiānzì, wǒ xiān fàng zhuōzi shàngle. Mā, wǒ xiān zǒule a!)
Tiểu Minh: Mẹ, con phải đến nhà Lan Lan làm bài tập, có một tờ giấy quan trọng cần mẹ ký tên, con để trên bàn rồi đó. Mẹ, con đi trước nha!
妈妈:小明,小明,等等……不吃晚饭啦?人呢?这么快就没影了!这孩子,今天怎么了?奇奇怪怪的。这是什么?好啊,小明爸,你过来看看,你来签字吧,这个字,我可不签!气死我了!(Māmā: Xiǎomíng, xiǎomíng, děng děng……bù chī wǎnfàn la? Rén ne? Zhème kuài jiù méiyǐngle! Zhè háizi, jīntiān zěnmeliǎo? Qí qíguài guài de. Zhè shì shénme? Hǎo a, xiǎomíng bà, nǐ guòlái kàn kàn, nǐ lái qiānzì ba, zhège zì, wǒ kěbù qiān! Qì sǐ wǒle!)
Mẹ: Tiểu Minh, Tiểu Minh, đợi đã . . . không ăn cơm tối sao? Người đâu rồi? Mới đó mà mất tiêu rồi! Cái đứa này, hôm nay làm sao thế không biết? Thật là kỳ lạ mà. Đây là cái gì? Được ha, ba Tiểu Minh à, anh qua đây xem nè, anh đến mà ký tên đi, chứ cái này em không ký! Tức chết em mà!
爸爸:来了来了,怎么了?夫人,刚才不是还挺高兴得吗?怎么突然这么生气?(Bàba: Láile láile, zěnmeliǎo? Fūrén, gāngcái bùshì hái tǐng gāoxìng dé ma? Zěnme túrán zhème shēngqì?)
Ba: Đến đây, đến đây, sao thế? Vợ à, vừa nãy không phải rất vui sao? Sao lại đột nhiên giận dữ thế này?
妈妈:你仔细看看,这卷子刚刚及格。我快被这个孩子气疯了。(Māmā: Nǐ zǐxì kàn kàn, zhè juànzi gānggāng jígé. Wǒ kuài bèi zhège háiziqì fēngle.)
Mẹ: Anh xem kỹ đi, bài thi này chỉ vừa đạt yêu cầu. Em sắp bị nó làm tức chết rồi.
爸爸:61分,分数是低了点儿。哎,小明呢?(Bàba:61 Fēn, fēnshù shì dīle diǎn er. Āi, xiǎomíng ne?)
Ba: 61 điểm, điểm có thấp một chút. Ây, Tiểu Minh đâu?
妈妈:你先别找小明,这分数你也有责任。(Māmā: Nǐ xiān bié zhǎo xiǎomíng, zhè fēnshù nǐ yěyǒu zérèn.)
Mẹ: Anh trước tiên đừng có tìm Tiểu Minh, số điểm này anh cũng phải có trách nhiệm.
爸爸:他没考好,我有什么责任?(Bàba: Tā méi kǎo hǎo, wǒ yǒu shé me zérèn?)
Ba: Nó thi không tốt, anh có trách nhiệm gì chứ?
妈妈:平时都是你惯着他,要不也不至于考得这么差。(Māmā: Píngshí dōu shì nǐ guànzhe tā, yào bù yě bù zhìyú kǎo dé zhème chà.)
Mẹ: Bình thường đều là anh nuông chiều nó, nếu không thi cũng không có kém như vậy.
爸爸:哎,你这哪儿跟哪儿啊!成绩好不好,关键得看他自己。怎么怪到我头上了?(Bàba: Āi, nǐ zhè nǎ’er gēn nǎ’er a! Chéngjī hǎobù hǎo, guānjiàn dé kàn tā zìjǐ. Zěnme guài dào wǒ tóu shàngle?)
Ba: Ấy, em nói đi đâu vậy! Thành tích không tốt, quan trọng là phải xem bản thân nó. Sao lại trách anh chứ?
妈妈:还不都是你,天天说要全面发展。现在他打橄榄球、踢足球都发展上去了,成绩却下来了,你说怎么办?(妈妈:还不都是你,天天说要全面发展。现在他打橄榄球、踢足球都发展上去了,成绩却下来了,你说怎么办?)
Mẹ: Còn không phải đều tại anh, ngày nào cũng nói phát triển toàn diện. Bây giờ nó chơi bóng bầu dục, đá bóng đều giỏi lên, nhưng thành tích học tập ngược lại đi xuống, anh nói xem phải làm sao?
爸爸:好了好了,夫人。别着急,小明平时挺聪明的,只要知错能改,多看看书,下次考试肯定能考好。(Bàba: Hǎole hǎole, fūrén. Bié zhāojí, xiǎomíng píngshí tǐng cōngmíng de, zhǐyào zhī cuò néng gǎi, duō kàn kànshū, xià cì kǎoshì kěndìng néng kǎo hǎo.)
Ba: Được rồi, được rồi, vợ ơi. Đừng có lo lắng, Tiểu Minh bình thường rất thông minh, chỉ cần biết sai mà sửa, đọc sách nhiều hơn, kỳ thi lần sau chắc chắn thi tốt.
妈妈:但愿如此。从今天开始到放假,不允许他出去玩了,都得在家复习功课。(Māmā: Dàn yuàn rúcǐ. Cóng jīntiān kāishǐ dào fàngjià, bù yǔnxǔ tā chūqù wánle, dōu dé zàijiā fùxí gōngkè.)
Mẹ: Chỉ mong là vậy. Từ hôm nay bắt đầu nghỉ hè, không cho nó ra ngoài chơi nữa, phải ở nhà ôn bài.
爸爸:好,好,好……小明呢?去哪儿了?(Bàba: Hǎo, hǎo, hǎo……xiǎomíng ne? Qù nǎ’erle?)
Ba: Được, được, được. . . Tiểu Minh đâu? Đi đâu rồi?
妈妈:他呀,躲到兰兰家去了。(Māmā: Tā ya, duǒ dào lán lán jiā qùle.)
Mẹ: Nó hả, đến nhà Lan Lan trốn rồi.
爸爸:这孩子。我给兰兰家打电话,叫他回来吃饭吧。(Bàba: Zhè háizi. Wǒ gěi lán lán jiā dǎ diànhuà, jiào tā huílái chīfàn ba.)
Ba: Cái đứa này. Để anh gọi đến nhà của Lan Lan, gọi nó về ăn cơm vậy.

Xem danh sách 99 bài khác của giáo trình

Các Biên Tập Viên Đóng Góp Dự Án

My Ngọc
Kiều Oanh
Kiều An
Dũng Cá Xinh

Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite 成长汉语 - Growing up with Chinese - Trưởng thành cùng tiếng Trung - Bài 074 - 争论 - Tranh luận

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN