[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #014 – 杭州西湖 (Hángzhōu xīhú) – Hàng Châu Tây Hồ

96
[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #014 – 杭州西湖 (Hángzhōu xīhú) – Hàng Châu Tây Hồ
Trung bình 5 trên tổng số 1 bình chọn

Slow chinese: #14: 杭州西湖 (Hángzhōu xīhú) – Hàng Châu Tây Hồ – Nguồn: http://www.slow-chinese.com/podcast/14-hang-zhou-xi-hu/
admin

Slow chinese: #14: 杭州西湖

 #14: 杭州西湖

杭州,被称为“人间天堂”,是中国最美丽的城市之一。而它的美丽,离不开它的水——杭州西湖。今天,我就带大家领略西湖之美。

传说,天上有一条玉龙和一只金凤,它们在银河找到一块美丽的玉石,于是一起雕琢。多年以后,玉石变成了一颗璀璨的明珠。明珠的光照到哪里,哪里的树木就变绿,花儿就开放。可是,天上的王母很贪心,派人偷走了明珠。玉龙和金凤来到天宫,和王母争夺明珠。一不小心,明珠从天上掉下来,落到地上,立刻变成了美丽的西湖。这就是西湖起源的传说。

西湖在杭州市的西边,所以叫做西湖。它是中国十大风景名胜之一,是国家5A级旅游景点。西湖很大,有6.5平方公里,绕着它慢慢走一圈需要花掉一天的时间。西湖的水是碧绿的,湖水反映着岸边的树和远处的山。水上有石桥和亭子,还有大大小小的游船。最惬意的,就是在西湖岸边的林荫道散步,走累了,可以坐在长凳上休息,听听湖水的声音。西湖周围有很多花鸟虫鱼,所以在不同的季节,西湖有不同的景色。夏天的荷花无疑是最吸引人的;秋天的西湖,空气里飘着桂花香。西湖的水里游着名贵的鱼儿;水面飞着洁白的鸽子;有一年冬天,我在西湖旁看见了一只孔雀,它向我展示了美丽的羽毛!每隔几年,杭州人就投票,评选出西湖最美的十个景点,叫做“西湖十景”,它们都有好听的名字,比如:苏堤春晓、断桥残雪、三潭印月、柳浪闻莺……人民币一元纸币的背面就是三潭印月。

西湖的人文景观很丰富。因为自古以来,杭州就是江南的文化中心,而且它也曾经是几个王朝的首都。所以,贵族和文人在这里留下了很多宝贵的遗产。西湖周围有很多佛教寺庙,如:灵隐寺、净慈寺等等。山上还有两座宝塔,一座叫雷峰塔,另一座叫做保俶塔。雷峰塔值得进去一看。里面有很多精美的艺术作品,站在塔顶还可以俯瞰整个西湖。南宋著名诗人苏轼有一句诗“欲把西湖比西子,淡妆浓抹总相宜”。在他的眼里,西湖就是一位美女,无论怎么打扮都好看。苏轼曾经管理过西湖,建造了著名的苏堤,而“苏堤春晓”就是西湖十景中最著名的一景。另外,诗人杨万里也有一句诗“接天莲叶无穷碧,映日荷花别样红”。这些美丽的诗句,读过小学的人都会背。关于西湖的传说,除了开头提到的《明珠西湖》,还有《白蛇传》、《梁山伯与祝英台》等等。这些传说都是中国人耳熟能详的、最最经典的传说。

最后,再说一件我觉得值得一说的事:西湖三面环山,另一面则是杭州市区。为了保护西湖的天际线,杭州制定法律,限制高楼的建造。当地政府还决定,把西湖周围的房屋统一美化、清洁。这一点让我很欣赏。因为,中国城市的发展太快,以至于经常破坏自然景观。现在人们应该开始补救了,而杭州走在了前面。

西湖的魅力是无穷的,我只能描述一小部分,更多的东西需要你自己去发现。

# 14: Hángzhōu xīhú

Hángzhōu, bèi chēng wèi “rénjiān tiāntáng”, shì zhōngguó zuìměilì de chéngshì zhī yī. Ér tā dì měilì, lì bù kāi tā de shuǐ——hángzhōu xīhú. Jīntiān, wǒ jiù dài dàjiā lǐnglüè xīhú zhīměi.

Chuánshuō, tiānshàng yǒuyītiáo yùlóng hé yī zhǐ jīn fèng, tāmen zài yínhé zhǎodào yīkuài měilì de yùshí, yúshì yīqǐ diāozhuó. Duōnián yǐhòu, yùshí biàn chéngle yī kē cuǐcàn de míngzhū. Míngzhū de guāngzhào dào nǎlǐ, nǎlǐ de shùmù jiù biàn lǜ, huā er jiù kāifàng. Kěshì, tiānshàng de wáng mǔ hěn tānxīn, pài rén tōu zǒuliǎo míngzhū. Yùlóng hé jīnfènglái dào tiāngōng, hé wáng mǔ zhēngduó míngzhū. Yī bù xiǎoxīn, míngzhū cóng tiānshàng diào xiàlái, luò dào dìshàng, lìkè biàn chéngle měilì de xīhú. Zhè jiùshì xīhú qǐyuán de chuánshuō.

Xīhú zài hángzhōu shì de xī biān, suǒyǐ jiàozuò xīhú. Tā shì zhōngguó shí dà fēngjǐng míngshèng zhī yī, shì guójiā 5A jí lǚyóu jǐngdiǎn. Xīhú hěn dà, yǒu 6.5 Píngfāng gōnglǐ, ràozhe tā màn man zǒu yī quān xūyào huā diào yītiān de shíjiān. Xīhú de shuǐ shì bìlǜ de, húshuǐ fǎnyìngzhe àn biān de shù hé yuǎn chǔ de shān. Shuǐshàng yǒu shí qiáo hé tíngzi, hái yǒu dà dàxiǎo xiǎo de yóuchuán. Zuì qièyì de, jiùshì zài xīhú àn biān de línyīndào sànbù, zǒu lèile, kěyǐ zuò zài cháng dèng shàng xiūxí, tīng tīng húshuǐ de shēngyīn. Xīhú zhōuwéi yǒu hěnduō huāniǎo chóng yú, suǒyǐ zài bùtóng de jìjié, xīhú yǒu bùtóng de jǐngsè. Xiàtiān de héhuā wúyí shì zuì xīyǐn rén de; qiūtiān de xīhú, kōngqì lǐ piāozhe guìhuā xiāng. Xīhú de shuǐ lǐ yóuzhe míngguì de yú er; shuǐmiàn fēizhe jiébái de gēzi; yǒu yī nián dōngtiān, wǒ zài xīhú páng kànjiànle yī zhǐ kǒngquè, tā xiàng wǒ zhǎnshìle měilì de yǔmáo! Měi gé jǐ nián, hángzhōu rén jiù tóupiào, píngxuǎn chū xīhú zuì měi de shí gè jǐngdiǎn, jiàozuò “xīhú shí jǐng”, tāmen dōu yǒu hǎotīng de míngzì, bǐrú: Sū dī chūnxiǎo, duàn qiáo cánxuě, sāntányìnyuè, liǔlàngwényīng……rénmínbì yīyuán zhǐbì de bèimiàn jiùshì sāntányìnyuè.

Xīhú de rénwén jǐngguān hěn fēngfù. Yīnwèi zìgǔ yǐlái, hángzhōu jiùshì jiāngnán de wénhuà zhōngxīn, érqiě tā yě céngjīng shì jǐ gè wángcháo de shǒudū. Suǒyǐ, guìzú hé wénrén zài zhèlǐ liú xiàle hěnduō bǎoguì de yíchǎn. Xīhú zhōuwéi yǒu hěnduō fójiào sìmiào, rú: Líng yǐn sì, jìng císì děng děng. Shānshàng hái yǒu liǎng zuò bǎotǎ, yīzuò jiào léi fēng tǎ, lìng yīzuò jiàozuò bǎo chù tǎ. Léi fēng tǎ zhídé jìnqù yī kàn. Lǐmiàn yǒu hěnduō jīngměi de yìshù zuòpǐn, zhàn zài tǎ dǐng hái kěyǐ fǔkàn zhěnggè xīhú. Nánsòng zhùmíng shīrén sūshì yǒu yījù shī “yù bǎ xīhú bǐ xī zi, dànzhuāng nóng mǒ zǒng xiāngyí”. Zài tā de yǎn lǐ, xīhú jiùshì yī wèi měinǚ, wúlùn zěnme dǎbàn dōu hǎokàn. Sūshì céngjīng guǎnlǐguò xīhú, jiànzàole zhùmíng de sū dī, ér “sū dī chūnxiǎo” jiùshì xīhú shí jǐng zhōng zuì zhùmíng de yī jǐng. Lìngwài, shīrén yángwànlǐ yěyǒu yījù shī “jiē tiān lián yè wúqióng bì, yìng rì héhuā bié yàng hóng”. Zhèxiē měilì de shījù, dúguò xiǎoxué de rén dūhuì bèi. Guānyú xīhú de chuánshuō, chúle kāitóu tí dào de “míngzhū xīhú”, hái yǒu “báishé chuán”,“liángshān bó yǔ zhù yīng tái” děng děng. Zhèxiē chuánshuō dōu shì zhōngguó rén ěrshúnéngxiáng de, zuì zuì jīngdiǎn de chuánshuō.

Zuìhòu, zàishuō yī jiàn wǒ juédé zhídé yī shuō de shì: Xīhú sānmiàn huán shān, lìng yīmiàn zé shì hángzhōu shì qū. Wèile bǎohù xīhú de tiānjì xiàn, hángzhōu zhìdìng fǎlǜ, xiànzhì gāolóu de jiànzào. Dāngdì zhèngfǔ hái juédìng, bǎ xīhú zhōuwéi de fángwū tǒngyī měihuà, qīngjié. Zhè yīdiǎn ràng wǒ hěn xīnshǎng. Yīnwèi, zhōngguó chéngshì de fǎ zhǎn tài kuài, yǐ zhìyú jīngcháng pòhuài zìrán jǐngguān. Xiànzài rénmen yīnggāi kāishǐ bǔjiùle, ér hángzhōu zǒu zàile qiánmiàn.

Xīhú de mèilì shì wúqióng de, wǒ zhǐ néng miáoshù yī xiǎo bùfèn, gèng duō de dōngxī xūyào nǐ zìjǐ qù fāxiàn.

 

#14: Tây Hồ Hàng Châu

Hàng Châu được mệnh danh là “thiên đường của chốn nhân gian”, một trong những thành phố đẹp nhất của Trung Quốc. Vả lại vẻ đẹp của nó, không thể tách khỏi dòng nước của nó – Tây Hồ Hàng Châu. Hôm nay, tôi dẫn các bạn đến thăm vẻ đẹp của Tây Hồ.

Truyền thuyết kể rằng, trên trời có một con rồng bằng ngọc và một chim phụng bằng vàng, chúng ở ngân hà tìm thấy một mảnh ngọc đẹp, nhưng là được chạm trỗ. Qua nhiều năm, ngọc đá biến thành một hạt minh châu sáng lấp lánh. Ánh sáng của hạt minh châu đến đâu thì cây cối nơi đó thì chuyển sang màu sang, hoa đua nhau nở. Thế nhưng, Vương mẫu trên trời có lòng tham, sai người đi trộm minh châu. Rồng ngọc và Phụng vàng đến thiên đình, giành lại minh châu từ tay Vương mẫu. Do không cẩn thận. hạt minh châu từ trên trời rơi xuống, rơi xuống dưới đất, lập tức biến thành Tây Hồ xinh đẹp. Đây là truyền thuyết về nguồn fốc của Tây Hồ.

Tây Hồ nằm phía trái của thàn phố Hàng Châu, nên gọi là Tây Hồ. Đây là một trong mười danh lam thắng cảnh nổi tiếng của Trung Quốc, lành cảnh điểm du lịch cấp 5A của quốc gia. Tây Hồ rất lớn, rộng khoảng 6,5 km2, dạo vòng tham quan phải mất hết cả ngày. Màu nước Tây Hồ xanh biếc, nước hồ phản chiếu cây cối ven bờ và dải núi đằng xa. Dòng nước hiện lên cầu đá và cái đình, còn có thuyền du lịch to nhỏ lớn bé. Thoả thích nhất là khi tản bộ trên đường rợp bóng cây ven bờ Tây Hồ, đi mệt rồi thì có thể ngồi trên ghế dài nghỉ ngơi, nghe tiếng nước của hồ. Xung quanh Tây Hồ có nhiều hoa, cá, chim muông và côn trùng, vì thế ở mỗi mùa khác nhau, Tây Hồ có cảnh sắc không giống nhau. Hoa sen của mùa hạ chắc chắn rất thu hút người ta, Tây Hô trong cảnh thu, khí trời thoang thoảng hương hoa quế. Hồ nước Tây Hồ có nhiều chú cá quý bơi bơi, mặt nước lại có bồ câu trắng bay lượn. Có một mùa đông, tôi bên Tây Hồ nhìn ngắm một chú chim sẻ, nó hướng bộ lông vũ xinh đẹp về phía tôi! Vài năm một lần, người Hàng Châu bỏ phiếu, bầu chọn 10 cảnh đẹp nhất của Tây Hồ, gọi là “Tây Hồ thập cảnh”, Chúng đều có tên gọi rất hay, như: Tô Đê Xuân Hiểu, Đoạn Kiều Tàn Tuyết, Tam Đàn Ấn Nguyệt, Liễu Lãng Văn Oan … Mặt sau của tờ nhân dân tệ 1 đồng là hình Tam Đàn Ấn Nguyệt.

Cảnh sắc mang tính nhân văn của Tây Hồ rất phong phú. Vì từ xa xưa cho đến nay, Hàng Châu là trung tâm văn hoá của Giang Nam, vả lại nó từng là thủ đô của mấy vương triều. Cho nên, giới quý tộc và văn nhân đều lưu lại nơi nay rất nhiều di sản quý báu. Xung quanh Tây Hồ có rất nhiều chùa chiền, như: LinH Ẩn Tự, Tịnh Từ Tự,… Trên núi còn có hai toà tháp, một toà là tháp Lôi Phong, còn tòa kia gọi là tháo Bảo Thục. Tháp Lôi Phong rất đáng để đến xem một lần. Bên trong có rất nhiều tác phẩm nghệ thuật tinh xảo, đứng trên đỉnh tháp vẫn có thể nhìn khắp Tây Hồ từ trên cao xuống. Tô Thức – nhà thơ nổi tiếng thời Nam Tống có câu thơ “dục bả Tây Hồ tỉ Tây Tử, đạm trang nồng mạt tổng tương nghi”. Trong mắt của ông, Tây Hồ là một cô gái đẹp, bất luận thay đổi như thế nào cũng đều xinh đẹp cả. Tô Thức đã từng cai quản Tây Hồ, kiến tạo đê Tô nổi tiếng, và “Tô Đề Xuân Hiểu ” (Buổi sớm mùa xuân trên Tô Đê) là một trong mười cảnh đẹp nổi tiếng cuả Tây Hồ. Ngoài ra, thi nhân Dương Vạn Lý cũng có câu thơ “tiếo thiên liên diệp vô cùng bích, ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng”. Câu thơ đẹp thế này, người đã học qua tiểu học đều có thể thuộc lòng. Liên quan ̣ến truyền thuyết Tây Hồ, trừ truyền thuyết “Minh Châu Tây Hồ” được nhắc ở trước, còn có “Bạch Xà Truyện”, “Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài”, … Đây đều là truyền thuyết của người Trung Quốc quen tai có thể kể được, truyền thuyết rất rất kinh điển.

Cuối cùng, là nói về một chuyện mà tôi cảm thấy đáng nhất: Tây Hồ ba mặt giáp núi, chỉ có một mặt là khu đô thị Hàng Châu. Để bảo vệ cảnh thiên nhiên Tây Hồ, Hàng Châu quy định trên luật pháp, hạn chế xây dựng nhà cao tầng. Chính quyền nơi đây còn có quyết định, nhà ở xung quanh tây hồ sạch sẽ, xinh đẹp giống nhau. Điểu này khiến tôi vô cùng yêu thích. VÌ thành phố Trung Quốc phát triển quá nhanh, đến nỗi thường xuyên hủy hoại cảnh quan tự nhiên. Hiên nay con người nên bắt đầu bổ cứu, và Hàng Châu đi trước dẫn đầu.

Sự cuốn hút của Tây Hồ là vô cùng, tôi chỉ có thể miêu tả một bộ phận nhỏ, còn có nhiều điều cần bạn tự mình khám phá.

(bản dịch của Meteor)


Nhóm biên tập viên

Dịch thuật
Translating
dịch tiếng Việt

Biên tập
Editing
up lên website

Chỉnh sửa
Reviewing
rà soát, chỉnh sửa

Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite Slow chinese: #014: 杭州西湖 (Hángzhōu xīhú) - Hàng Châu Tây Hồ
Content Protection by DMCA.com

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN