[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #054 – 台州——我的家乡 (Táizhōu – wǒ de jiāxiāng) – Đài Châu quê hương tôi

64
[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #054 – 台州——我的家乡 (Táizhōu – wǒ de jiāxiāng) – Đài Châu quê hương tôi
Trung bình 5 trên tổng số 1 bình chọn

Slow chinese: #54 – 台州——我的家乡 (Táizhōu – wǒ de jiāxiāng) – Đài Châu quê hương tôi – Nguồn: http://www.slow-chinese.com/podcast/54-tai-zhou-wo-de-jia-xiang/
admin

Slow chinese: #54 – 台州——我的家乡

#54 – 台州——我的家乡

我的家乡,是中国东部的一个海边小城,叫做台州。我在这里长大,每天吹着海风,吃着海鲜,看着它一点一点地发展、变大。每次从外地回到我的家乡,看到它的青山绿水、和整洁干净的环境就让我非常自豪。

台州在浙江省的中部,它的东面是东海,其他三面都是山,交通很不方便。即使要到附近的城市去,也得花很长时间翻过一座一座大山。这么多山,让公路和铁路的建造特别困难,因为必须要挖很多的隧道。无论是坐汽车还是坐火车来台州,都要经过无数个黑暗的隧道。而台州的第一座火车站是2008年才建造完成的。所以,一直以来,人们对台州的了解就很少。北边的宁波和南边的温州都非常有名,而在它们中间的台州却一直默默无闻地,保留着自己的传统和特色。台州的地理情况这么特殊,古代的皇帝就把不喜欢的人赶到这里,让他们在这里过着痛苦的生活。因此,台州人不但坚强,还有一种叛逆的性格,不喜欢和别人一模一样。

我举几个例子来说明台州的独一无二:过年的时候,当各地都在吃饺子的时候,台州人吃一种叫做“食饼筒”的食物。“食饼筒”也像饺子一样,要自己动手做。吃的时候,桌上放着很多菜,有炒面、炒鸡蛋丝、猪肉、黄鳝等等。每个人拿一张面皮,放在自己面前,然后按照一定的顺序把菜夹到上面,叠起来,然后一卷,就可以吃了。正月十五元宵节的时候,台州人不吃元宵,却吃一种叫做“山粉糊”的甜品。清明节是吃粽子的时候,台州人又不吃粽子,却吃一种叫“青叶”的糕点……另外,台州人的中秋节不是八月十五,而是八月十六,这其中的原因,我也不知道。

除了吃,台州还在很多方面有着独一无二的特点。中国的很多企业是属于国家的,叫做国营企业。在中国大部分地方,国营企业是非常重要的。然而在台州,大部分的企业是属于私人的,叫做私营企业。人们更希望创办自己的企业,为自己工作,却不喜欢稳定而又无聊的工作。中国的第一个私人汽车品牌,吉利汽车,就是台州人创办的。台州人和温州人都是中国最会做生意的人,他们勇敢又聪明,全国各地甚至世界各地都有他们的身影。

台州特别有名的地方不是很多,但到处都是绿色。我最喜欢和家人一起,开着小汽车,到郊外的山上看风景。从山脚一圈一圈地开到山顶。台州的名字来源于天台山。天台山是重要的佛教圣地。佛教就是从天台山传到日本的,所以每年都有很多日本人来到天台山。台州东部有一座小岛,叫做一江山岛。中国内战的最后一场战役就发生在一江山岛上。台州有很多很多岛屿,生产很多很多海鲜。台州人每顿饭都要吃海鲜。台州人一生都和大海有关。我的爷爷是船长,我的外公是水手,我的爸爸是船舶工程师,他们一辈子都在船上。而我,没有机会出海,就只好去海外了。

#54 – Táizhōu – wǒ de jiāxiāng

Wǒ de jiāxiāng, shì zhōngguó dōngbù de yīgè hǎibiān xiǎochéng, jiàozuò táizhōu. Wǒ zài zhèlǐ cháng dà, měitiān chuīzhe hǎifēng, chīzhe hǎixiān, kànzhe tā yī diǎn yī diǎn de fāzhǎn, biàn dà. Měi cì cóng wàidì huí dào wǒ de jiāxiāng, kàn dào tā de qīngshān lǜ shuǐ, hé zhěngjié gānjìng de huánjìng jiù ràng wǒ fēicháng zìháo.

Táizhōu zài zhèjiāng shěng de zhōngbù, tā de dōng miàn shì dōnghǎi, qítā sānmiàn dōu shì shān, jiāotōng hěn bù fāngbiàn. Jíshǐ yào dào fùjìn de chéngshì qù, yě dé huā hěn cháng shíjiān fānguò yīzuò yīzuò dàshān. Zhème duō shān, ràng gōnglù hé tiělù de jiànzào tèbié kùnnán, yīnwèi bìxū yào wā hěnduō de suìdào. Wúlùn shì zuò qìchē háishì zuò huǒchē lái táizhōu, dōu yào jīngguò wúshù gè hēi’àn de suìdào. Ér táizhōu de dì yīzuò huǒchē zhàn shì 2008 nián cái jiànzào wánchéng de. Suǒyǐ, yīzhí yǐlái, rénmen duì táizhōu de liǎojiě jiù hěn shǎo. Běibian dì níngbō hé nánbian de wēnzhōu dōu fēicháng yǒumíng, ér zài tāmen zhōngjiān de táizhōu què yīzhí mòmòwúwén de, bǎoliúzhe zìjǐ de chuántǒng hé tèsè. Táizhōu dì dìlǐ qíngkuàng zhème tèshū, gǔdài de huángdì jiù bǎ bù xǐhuān de rén gǎn dào zhèlǐ, ràng tāmen zài zhèlǐguòzhe tòngkǔ de shēnghuó. Yīncǐ, táizhōu rén bùdàn jiānqiáng, hái yǒuyī zhǒng pànnì dì xìnggé, bù xǐhuān hé biérén yīmúyīyàng.

Wǒ jǔ jǐ gè lìzi lái shuōmíng táizhōu de dúyīwú’èr: Guònián de shíhòu, dāng gèdì dōu zài chī jiǎozi de shíhòu, táizhōu rén chī yī zhǒng jiàozuò “shí bǐng tǒng” de shíwù.“Shí bǐng tǒng” yě xiàng jiǎozi yīyàng, yào zìjǐ dòngshǒu zuò. Chī de shíhòu, zhuō shàng fàngzhe hěnduō cài, yǒu chǎomiàn, chǎo jīdàn sī, zhūròu, huángshàn děng děng. Měi gèrén ná yī zhāng miànpí, fàng zài zìjǐ miànqián, ránhòu ànzhào yīdìng de shùnxù bǎ cài jiā dào shàngmiàn, dié qǐlái, ránhòu yī juàn, jiù kěyǐ chīle. Zhēngyuè shíwǔ yuánxiāo jié de shíhòu, táizhōu rén bù chī yuánxiāo, què chī yī zhǒng jiàozuò “shān fěn hú” de tiánpǐn. Qīngmíng jié shì chī zòngzi de shíhòu, táizhōu rén yòu bù chī zòngzi, què chī yī zhǒng jiào “qīng yè” de gāodiǎn……lìngwài, táizhōu rén de zhōngqiū jié bùshì bā yuè shíwǔ, ér shì bā yuè shíliù, zhè qízhōng de yuányīn, wǒ yě bù zhīdào.

Chúle chī, táizhōu hái zài hěnduō fāngmiàn yǒuzhe dúyīwú’èr de tèdiǎn. Zhōngguó de hěnduō qǐyè shì shǔyú guójiā de, jiàozuò guóyíng qǐyè. Zài zhōngguó dà bùfèn dìfāng, guóyíng qǐyè shì fēicháng zhòngyào de. Rán’ér zài táizhōu, dà bùfèn de qǐyè shì shǔyú sīrén de, jiàozuò sīyíng qǐyè. Rénmen gèng xīwàng chuàngbàn zìjǐ de qǐyè, wèi zìjǐ gōngzuò, què bù xǐhuān wěndìng ér yòu wúliáo de gōngzuò. Zhōngguó de dì yī gè sīrén qìchē pǐnpái, jílì qìchē, jiùshì táizhōu rén chuàngbàn de. Táizhōu rén hé wēnzhōu rén dōu shì zhōngguó zuì huì zuò shēngyì de rén, tāmen yǒnggǎn yòu cōngmíng, quánguó gèdì shènzhì shìjiè gèdì dōu yǒu tāmen de shēnyǐng.

Táizhōu tèbié yǒumíng dì dìfāng bùshì hěnduō, dàn dàochù dōu shì lǜsè. Wǒ zuì xǐhuān hé jiārén yīqǐ, kāizhe xiǎo qìchē, dào jiāowài de shānshàng kàn fēngjǐng. Cóng shānjiǎo yī quān yī quān dì kāi dào shāndǐng. Táizhōu de míngzì láiyuán yú tiāntái shān. Tiāntái shān shì zhòngyào de fójiào shèngdì. Fójiào jiùshì cóng tiāntái shān chuán dào rìběn de, suǒyǐ měinián dōu yǒu hěnduō rìběn rén lái dào tiāntái shān. Táizhōu dōngbù yǒu yī zuò xiǎo dǎo, jiàozuò yī jiāngshān dǎo. Zhōngguó nèizhàn de zuìhòu yī chǎng zhànyì jiù fāshēng zài yī jiāngshān dǎo shàng. Táizhōu yǒu hěnduō hěnduō dǎoyǔ, shēngchǎn hěnduō hěnduō hǎixiān. Táizhōu rén měi dùn fàn dōu yào chī hǎixiān. Táizhōu rén yīshēng dōu hé dàhǎi yǒuguān. Wǒ de yéyé shì chuánzhǎng, wǒ de wàigōng shì shuǐshǒu, wǒ de bàba shì chuánbó gōngchéngshī, tāmen yībèizi dōu zài chuánshàng. Ér wǒ, méiyǒu jīhuì chūhǎi, jiù zhǐhǎo qù hǎiwàile.

 

#54:  Đài Châu quê hương tôi

Quê hương tôi là một thành phố nhỏ ven biển phía đông Trung Quốc, mang tên Đài Châu. Tôi lớn lên ở nơi đây, hằng ngày có gió biển thổi, ăn hải sản, trông thấy nó từ từ phát triển, lớn lên. Mỗi lần đi xa trở về quê hương, nhìn thấy non xanh nước biếc của quê mình, với không khí trông làm sạch sẽ khiến tôi rất đỗi tự hào.

Đài Châu nằm ở giữa tỉnh Chiết Giang, phía đông giáp Biển Đông, ba phía khác giáp núi, giao thông không mấy thuận tiện. Dù chỉ muốn đến thành phố lân cận, cũng phải mất nhiều thời gian để đi qua từng quả đồi ngọn núi lớn. Nhiều núi như thế, khiến cho xây dựng đường bộ và đường sắt khá khó khăn, vì cần phải đào rất nhiều đường hầm. Bất luận là ngồi ô tô hay xe lửa đến Đài Châu, đều phải trải qua vô số hầm tối. Ga xe lửa đầu tiên của Đài Châu được hoàn công xây dựng vào năm 2008. Vì thế, cho đến hôm nay, người ta biết rất ít về Đài Châu. Ninh Ba ở phía bắc và Ôn Châu ở phía nam rất nổi tiếng, và ở giữa Đài Châu là vùng đất không ai biết đến, giữ gìn bản sắc và truyền thống của mình. Tình hình địa lý của Đài Châu đặc biệt như vậy, hoàng đế ngày xưa đã đem những người không thích đày đến nơi này, bắt họ nếm trải cuộc sống đau khổ ở đây. Vì thế, người Đài Châu không những kiên cường, mà còn có tính cách phản nghịch, không thích giống người ta.

Tôi lấy vài ví dụ để chứng minh sự độc nhất vô nhị của Đài Châu: Dịp tết, trong khi mọi nơi đều ăn bánh cảo thì người Đài Châu ăn món ăn có tên là “Thực Bính Đồng” (kiểu gỏi cuốn). “Thực Bính Đồng” cũng giống bánh cảo, phải tự tay làm. Khi ăn, trên bàn rất nhiều món, như mì xào, trứng chiên xắt sợi, thịt heo, lươn, … Mỗi người lấy một miếng bánh tráng, đặt trước mặt, sau đó dùng đũa gắp lên theo quy tắc nhất định, cuộn lại, thành một cuốn thì có thể ăn. Vào dịp tết Nguyên Tiêu ngày rằm tháng giêng, người Đài Châu không ăn bánh trôi, mà ăn món ngọt gọi là “Sơn phấn hồ”(chè bột năng). Tiết Thanh Minh là ăn bánh ú, người Đài Châu không ăn bánh ú mà ăn loại bánh có tên “Thanh Diệp” … Ngoài ra, Trung Thu của người Đài Châu không phải ngày rằm tháng 8 mà là ngày 16/8, nguyên do này thì tôi cũng không biết.

Ngoài vấn đề ăn uống, Đài Châu cũng có nhiều phương diện độc nhất vô nhị đặc biệt. Nhiều doanh nghiệp ở Trung Quốc thuộc nhà nước, gọi là doanh nghiệp quốc doanh. Ở phần lớn các nơi Trung Quốc, doanh nghiệp quốc doanh vô cùng quan trọng. Song, ở Đài Châu, phần lớn doanh nghiệp là của tư nhân, gọi là doanh nghiệp tư nhân. Mọi người càng mong muốn tự lập công ty riêng, làm công việc mình muốn, chứ không thích công việc ổn định và nhàm chán. Nhãn hàng ô tô tư nhân đầu tiên của Trung Quốc là ô tô Cát Lợi, do người Đài Châu sáng lập. Người Đài Châu và người Ôn Châu đều rất giỏi kinh doanh, họ thông minh dũng cảm, các nơi của cả nước thậm chí đến các nơi trên thế giớỉ đều có hình ảnh của họ.

Những nơi nổi tiếng ở Đài Châu không nhiều, nhưng khắp nơi đều mang màu xanh. Tôi thích nhất là cùng với người trong gia đình, lái xe con, đến ngắm cảnh núi ở vùng ngoại ô. Từ chân núi vòng vào lên đến đỉnh. Tên của Đài Châu vốn là Thiên Đài Sơn. Thiên Đài Sơn là thánh địa phật giáo quan trọng. Phật giáo từ Thiên Đài Sơn truyền đến Nhật Bản, cho nên hằng năm đều có nhiều người Nhật Bản đến Thiên Đài Sơn. Phía đông Đài Châu có một đảo nhỏ, tên là Nhất Giang Sơn Đảo. Trận chiến cuối cùng của nội chiến Trung Quốc đã xảy ra tại đây. Đài Châu có rất nhiều hòn đảo, sản xuất rất nhiều hải sản. Mỗi bữa ăn của người Đài Châu đều ăn hải sản. Cả đời của người Đài Châu đều gắn liền với biển. Ông nội tôi là thuyền trưởng, ông ngoại tôi là thủy thủ, cha tôi là kỹ sư thiết kế tàu thuyền, cả đời họ đều ở trên thuyền. Nhưng tôi, không có cơ hội ra biển, nên chỉ có thể đi ra nước ngoài thôi.

(bản dịch của Meteor)


Nhóm biên tập viên

Dịch thuật
Translating
dịch tiếng Việt

Biên tập
Editing
up lên website

Chỉnh sửa
Reviewing
rà soát, chỉnh sửa


Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite Slow chinese: #054 - 台州——我的家乡 (Táizhōu - wǒ de jiāxiāng) - Đài Châu quê hương tôi

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN