[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #041 – 鲁迅和他笔下的人 (Lǔxùn hé tā bǐxià de rén) – Lỗ Tấn với nhân vật và ngòi bùi của ông

86
[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #041 – 鲁迅和他笔下的人 (Lǔxùn hé tā bǐxià de rén) – Lỗ Tấn với nhân vật và ngòi bùi của ông
Trung bình 5 trên tổng số 1 bình chọn

Slow chinese: #41 – 鲁迅和他笔下的人 (Lǔxùn hé tā bǐxià de rén) – Lỗ Tấn với nhân vật và ngòi bùi của ông – Nguồn: http://www.slow-chinese.com/podcast/41-lu-xun-he-ta-bi-xia-de-ren/
admin

Slow chinese: #41 – 鲁迅和他笔下的人

#41 – 鲁迅和他笔下的人

英国的读者Gavin Banks让我介绍中国文学,我首先想到的就是鲁迅。很多年来,鲁迅的作品一直出现在中国学生的教科书上。鲁迅在中国几乎无人不知、无人不晓。

鲁迅的真名叫周树人,鲁迅是他的笔名。鲁迅生于1881年的浙江绍兴。十九世纪末,中国社会非常混乱:西方帝国入侵,清政府渐渐走向灭亡,人们希望实现民主。年轻的鲁迅喜欢新事物,充满了怀疑精神。他父亲去世的时候,鲁迅对中医产生了严重的怀疑。于是,他去日本学习现代医学,希望用自己的双手治病救人。有一次,他观看一部关于日俄战争的纪录片。中国人给俄国人做侦探,要被日军枪毙,却有一群中国人在旁边观看。当时,在场的日本人都欢呼“万岁”。就在这个时候,鲁迅改变了自己的想法,决定用文学改变中国人的思想。

1918年,鲁迅发表了小说《狂人日记》。小说很短,是十三篇日记。小说主角发现身边的人都在“吃人”,他很害怕,结果被人当成了疯子。实际上,“吃人”的是腐朽的封建主义和人们的愚昧和无知,而那个狂人则是一个善良的人。《狂人日记》使用容易理解的白话文,而不是文言文,也就是古代的书面语。

紧接着,鲁迅又写了小说《孔乙己》。孔乙己是一个只知道读书的人,他的目标就是通过考试当官,但他失败了。他读的书只能用来考试,却无法给他带来食物。他没有了尊严,人们嘲笑他。他还去偷书,结果被人打断了腿。鲁迅通过这个可怜的人讽刺了当时的社会。

几年后,鲁迅又发表了小说《阿Q正传》。阿Q很穷,也不知道自己的名字怎么写。他很可怜,却不努力。为了求生,他发明了“精神胜利法”:当他遭到不幸的时候,就在精神上麻痹自己,什么都不去想。鲁迅写《阿Q正传》,讽刺了中国人的性格问题。

鲁迅的小说收集在《呐喊》和《彷徨》两本书里面。后来,鲁迅写了很多散文和杂文,更加直接地批评当时中国的各种问题。他的著名散文集有《朝花夕拾》和《野草》,杂文集有《二心集》和《华盖集》。鲁迅对中国古代文学做了一些研究。除此之外,鲁迅也翻译了很多外国的文学作品,把各种新思想介绍到中国。

鲁迅相信民主,支持学生运动,也因此得罪了当时的政府。他曾经在北京的政府工作,后来逃到南方。他在各地的大学给学生上课、演讲,影响了很多人,特别是年轻人。直到今天,人们依然认为鲁迅是中国最重要的作家、思想家和革命家。听说最近教科书里鲁迅的文章被删除了,这引起了人们的讨论。支持者说,因为鲁迅已经不能代表这个时代了;反对者说,因为鲁迅笔下的人全部复活了。

#41 – Lǔxùn hé tā bǐxià de rén

Yīngguó de dúzhě Gavin Banks ràng wǒ jièshào zhōngguó wénxué, wǒ shǒuxiān xiǎngdào de jiùshì lǔxùn. Hěnduō niánlái, lǔxùn de zuòpǐn yīzhí chūxiàn zài zhōngguó xuéshēng de jiàokēshū shàng. Lǔxùn zài zhōngguó jīhū wú rén bùzhī, wú rén bù xiǎo.

Lǔxùn de zhēnmíng jiào zhōushùrén, lǔxùn shì tā de bǐmíng. Lǔxùn shēng yú 1881 nián de zhèjiāng shàoxīng. Shíjiǔ shìjìmò, zhōngguó shèhuì fēicháng hǔnluàn: Xīfāng dìguó rùqīn, qīng zhèngfǔ jiànjiàn zǒuxiàng mièwáng, rénmen xīwàng shíxiàn mínzhǔ. Niánqīng de lǔxùn xǐhuān xīn shìwù, chōngmǎnle huáiyí jīngshén. Tā fùqīn qùshì de shíhòu, lǔxùn duì zhōngyī chǎnshēngle yánzhòng de huáiyí. Yúshì, tā qù rìběn xuéxí xiàndài yīxué, xīwàng yòng zìjǐ de shuāngshǒu zhìbìngjiùrén. Yǒu yīcì, tā guānkàn yī bù guānyú rì é zhànzhēng de jìlùpiàn. Zhōngguó rén gěi éguó rén zuò zhēntàn, yào bèi rìjūn qiāngbì, què yǒu yīqún zhōngguó rén zài pángbiān guānkàn. Dāngshí, zàichǎng de rìběn rén dōu huānhū “wànsuì”. Jiù zài zhège shíhòu, lǔxùn gǎibiànle zìjǐ de xiǎngfǎ, juédìng yòng wénxué gǎibiàn zhōngguó rén de sīxiǎng.

1918 Nián, lǔxùn fābiǎole xiǎoshuō “kuángrén rìjì”. Xiǎoshuō hěn duǎn, shì shísān piān rìjì. Xiǎoshuō zhǔjiǎo fāxiàn shēnbiān de rén dōu zài “chī rén”, tā hěn hàipà, jiéguǒ bèi rén dàngchéngle fēngzi. Shíjì shang,“chī rén” de shì fǔxiǔ de fēngjiàn zhǔyì hé rénmen de yúmèi hé wúzhī, ér nàgè kuángrén zé shì yīgè shànliáng de rén.“Kuángrén rìjì” shǐyòng róngyì lǐjiě de báihuàwén, ér bùshì wényánwén, yě jiùshì gǔdài de shūmiànyǔ.

Jǐn jiēzhe, lǔxùn yòu xiěle xiǎoshuō “kǒng yǐjǐ”. Kǒng yǐjǐ shì yīgè zhǐ zhīdào dúshū de rén, tā de mùbiāo jiùshì tōngguò kǎoshì dāng guān, dàn tā shībàile. Tā dú de shū zhǐ néng yòng lái kǎoshì, què wúfǎ gěi tā dài lái shíwù. Tā méiyǒule zūnyán, rénmen cháoxiào tā. Tā hái qù tōu shū, jiéguǒ bèi rén dǎ duànle tuǐ. Lǔxùn tōngguò zhège kělián de rén fèng cì liǎo dàng shí de shèhuì.

Jǐ nián hòu, lǔxùn yòu fābiǎole xiǎoshuō “ā Q zhèng zhuàn”. Ā Q hěn qióng, yě bù zhīdào zìjǐ de míngzì zěnme xiě. Tā hěn kělián, què bù nǔlì. Wèile qiúshēng, tā fāmíngliǎo “jīngshén shènglì fǎ”: Dāng tā zāo dào bùxìng de shíhòu, jiù zài jīngshén shàng mábì zìjǐ, shénme dōu bù qù xiǎng. Lǔxùn xiě “ā Q zhèng zhuàn”, fèngcìle zhōngguó rén dì xìnggé wèntí.

Lǔxùn de xiǎoshuō shōují zài “nàhǎn” hé “fǎnghuáng” liǎng běn shū lǐmiàn. Hòulái, lǔxùn xiěle hěnduō sǎnwén hé záwén, gèngjiā zhíjiē dì pīpíng dāngshí zhōngguó de gè zhǒng wèntí. Tā de zhùmíng sǎnwén jí yǒu “cháo huā xī shí” hé “yěcǎo”, záwén jí yǒu “èr xīn jí” hé “huágài jí”. Lǔxùn duì zhōngguó gǔdài wénxué zuòle yīxiē yánjiū. Chú cǐ zhī wài, lǔxùn yě fānyìle hěnduō wàiguó de wénxué zuòpǐn, bǎ gè zhǒng xīn sīxiǎng jièshào dào zhōngguó.

Lǔxùn xiāngxìn mínzhǔ, zhīchí xuéshēng yùndòng, yě yīncǐ dé zuì liǎo dàng shí de zhèngfǔ. Tā céngjīng zài běijīng de zhèngfǔ gōngzuò, hòulái táo dào nánfāng. Tā zài gèdì de dàxué gěi xuéshēng shàngkè, yǎnjiǎng, yǐngxiǎngle hěnduō rén, tèbié shì niánqīng rén. Zhídào jīntiān, rénmen yīrán rènwéi lǔxùn shì zhōngguó zuì zhòngyào de zuòjiā, sīxiǎngjiā hé gémìngjiā. Tīng shuō zuìjìn jiàokēshū lǐ lǔxùn de wénzhāng bèi shānchúle, zhè yǐnqǐle rénmen de tǎolùn. Zhīchí zhě shuō, yīnwèi lǔxùn yǐjīng bùnéng dàibiǎo zhège shídàile; fǎnduì zhě shuō, yīnwèi lǔxùn bǐxià de rén quánbù fùhuóle.

 

#41: Lỗ Tấn với nhân vật và ngòi bút của ông

Độc giả Gavin Banks của Anh Quốc giới thiệu văn học Trung Quốc cho tôi, người đầu tiên mà tôi nghĩ đến chính là Lỗ Tấn. Nhiều năm trở lại đây, tác phẩm của Lỗ Tấn vẫn luôn xuất hiện trong sách giáo khoa của học sinh Trung Quốc. Lỗ Tấn dường như không ai ở Trung Quốc mà không biết đến.

Lỗ Tấn tên thật là Chu Thụ Nhân, Lỗ Tấn là bút danh của ông. Ông sinh năm 1881 ở Thiệu Hưng, Chiết Giang. Cuối thế kỷ 19, xã hội Trung Quốc vô cùng hổn loạn: Đế quốc phương Tây xâm lăng, triều Thanh dẩn dần dẫn đến diệt vong, mọi người hy vọng thực hiện dân chủ. Lỗ Tấn thời trẻ thích yêu thích sự mới mẻ, tràn đầy sự hoài nghi. Khi cha ông qua đời, Lỗ Tấn đã phát sinh nghi ngờ nghiêm trọng về nền y học. Vì thế, ông đến Nhật Bản học ngành Y hiện đại, mong muốn dùng chính đôi tay của mình trị bệnh cứu người.Có lần, ông xem một bộ phim tài liệu về cuộc chiến tranh Nhật Nga. Người Trung Quốc làm trinh thám cho người Nga, đã bị quân Nhật xử bán, và có một đám người Trung Quốc ở bên cạnh đứng xem. Đúng lúc đó, người Nhật ở hiện trường hồ hở reo lên “Vạn tuế”. Trong lúc như thế này, Lỗ Tấn thây đổi cách nghĩ của mình, quyết định dùng văn học thay đổi tư tưởng của người Trung Quốc.

Năm 1918, Lỗ Tấn phát biểu trong tiểu thuyết “Nhật ký người điên”. Tiểu thuyết khá ngắm, là 13 trang nhật ký. Nhân vật chính phát hiện người bên mình đều là “bóc lột con người”, ông rất sợ hãi, kết quả bị người ta cho là điên cuồng. Trên thực tế, “bóc lột con người”là chủ nghĩa phong kiến hủ bại và sư ngu dốt vô tri của mọi người, và cái kẻ điên kia ắt là một người lương thiện. “Nhật ký người điên” sử dụng văn bạch thoại giải thích dễ dàng, và không phải là văn ngôn, cũng là ngôn ngữ viết thời xưa.

Tiếp đó, Lỗ Tấn là viết tiểu thuyết “Khổng Ất Kỷ”. Khổng Ất Kỷ là một người chỉ biết học hành, mục tiêu của ông là thông qua con đường quan lộ qua thi cử, nhưng ông đã thất bại. Sách của ông học chỉ dùng trong khoa thi, nhưng không thể mang lại thực phẩm cho ông. Ông không còn sự tôn nghiêm, mọi người trêu ông. Ông còn đi trộm sách, kết quả bị người ta đánh gãy chân. Lỗ Tấn thông qua người tội nghiệp này châm biếm xã hội lúc bấy giờ.

Sau mấy năm, Lỗ Tấn lại phát biểu tiểu thuyết “AQ chính truyện”. Nhân vật AQ rất nghèo, cũng không biết tên mình viết như thế nào. Ông rất đáng thương, nhưng không cố gắng. Để mưu sinh,, ông sáng tạo “Cách thắng lợi tinh thần”: Khi ông gặp điều không may, thì bỏ mặc bản thân, chẳng nghĩ ngợi gì cả. Lỗ Tấn sáng tác “AQ chính truyện” châm biếm vấn đề tính cách của người Trung Quốc.

Tiểu thuyết của Lỗ Tấn thu thập trong hai cuốn sách “Gào Thét” và “Bàng Hoàng”. Sau này, Lỗ Tấn viết rất nhiều tản văn và tạp văn, càng phê bình trực tiếp về các vấn đề Trung Quốc lúc bấy giờ. Tập tản văn nổi tiếng của ông có “Triều Hoa Tịch Thập” và “Cỏ Dại”, tập tạp văn có “tập Nhị tâm” và “tập Hoa Cái”. Lỗ Tấn làm vài nghiên cứu với văn học Trung Quốc cổ đại. Ngoài ra, Lỗ Tấn cũng phiên dịch rất nhiều tác phẩm văn học nước ngoài, đem tư tưởng mới giới thiệu đến Trung Quốc.

Lỗ Tấn tin tưởng dân chủ, duy trì học sinh hoạt động, cũng vì thế mà đắc tội với chính phủ lâm thời. Ông từng làm việc cho chính phủ ở Bắc Kinh, sau đó trốn đến phương nam. Ông ở trường đại học giảng dạy, thuyết trình cho học sinh, ảnh hưởng đến rất nhiều người, đặc biệt là giới trẻ.Cho đến ngày nay, mọi người mặc nhiên cho rằng Lỗ Tấn là tác gia, nhà tư tưởng và là nhà cách mạng quan trọng nhất của Trung Quốc. Nghe nói văn chương của Lỗ Tấn trong sách giáo khoa gần đây bị xoá sạch, đây cũng là đề tài thảo luận cho mọi người. Người ủng hộ thì bảo, vì Lỗ Tấn đã không thể là tiêu biểu trong thời đại này nữa; Kẻ đối kháng thì nói, vì nhân vật dưới ngòi bút của Lỗ Tấn đã sống lại hết rồi.

(bản dịch của Meteor)


Nhóm biên tập viên

Dịch thuật
Translating
dịch tiếng Việt

Biên tập
Editing
up lên website

Chỉnh sửa
Reviewing
rà soát, chỉnh sửa

Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite Slow chinese: #041 - 鲁迅和他笔下的人 (Lǔxùn hé tā bǐxià de rén) - Lỗ Tấn với nhân vật và ngòi bùi của ông

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN