[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #023 – 同一个世界,同一个梦想(一):百年缘分 (Tóng yīgè shìjiè, tóng yīgè mèngxiǎng (yī): Bǎinián yuánfèn) – Cùng một thế giới, cùng một ước mơ (một): Duyên số trăm năm

118
[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #023 – 同一个世界,同一个梦想(一):百年缘分 (Tóng yīgè shìjiè, tóng yīgè mèngxiǎng (yī): Bǎinián yuánfèn) – Cùng một thế giới, cùng một ước mơ (một): Duyên số trăm năm
Trung bình 3.5 trên tổng số 6 bình chọn

Slow chinese: #23 – 同一个世界,同一个梦想(一):百年缘分 (Tóng yīgè shìjiè, tóng yīgè mèngxiǎng (yī): Bǎinián yuánfèn) – Cùng một thế giới, cùng một ước mơ (một): Duyên số trăm năm – Nguồn: http://www.slow-chinese.com/podcast/23-tong-yi-ge-shi-jie-tong-yi-ge-meng-xiang-1/
admin

Slow chinese: #23 – 同一个世界,同一个梦想(一):百年缘分

#23 – 同一个世界,同一个梦想(一):百年缘分

2008年夏天,全世界把目光聚集在中国北京。这是奥林匹克运动会第一次来到中国,来到古老的长城脚下。这16天的辉煌,是全体中国人的骄傲,所有人为之疯狂。

奥林匹克运动会简称奥运会。一百多年前,它就和中国结下了缘分。当举办第一届现代奥运会的时候,奥运会的组织委员会向当时的清朝政府发出了邀请。由于清朝政府忙于处理国内的危机,对于参加比赛没有兴趣,于是,中国人第一次参加奥运会的机会就被错过了。

后来,奥运会的影响力在世界上逐渐扩大,中国的知识分子开始了解它,并向中国人宣传这个伟大的体育比赛。随着封建王朝的堕落,封闭的思想开始解放。人们的视野变得开阔,中国人开始接触奥运会,并有计划地开始组织奥运队伍。1932年,中国派出了第一名运动员刘长春,参加第10届美国洛杉矶奥运会的短跑比赛。虽然没有进入决赛,但是刘长春的名字被中国人记住了,奥运会也被中国人记住了。

战争和政治问题,使中国参加奥运会的路充满了坎坷。1949年以前,中国参加了几次奥运会,但是没有什么成绩。建国以后,国内各方面的问题依然很多,无法参加奥运会;只有台湾政府在积极鼓励体育事业,并取得了不少成绩。直到1960年,罗马奥运会上,台湾的运动员杨传广获得了十项全能比赛的银牌。他是第一位获得奥运会奖牌的中国运动员。后来,大陆和台湾的政府达成妥协:大陆以中国奥委会的名字参加奥运会,台湾以中国台北奥委会的名字参加奥运会。1984年,又在美国洛杉矶,中国人为奥林匹克做好了准备:来自海峡两岸的选手一起在奥林匹克比赛中为国家荣誉而拼搏奋斗。就在这一届奥运会上,中国选手许海峰获得了中国历史上第一块金牌,实现了中国奥运金牌“零”的突破。从那以后,每次奥运会,中国都派出很多运动员参加,成绩越来越好,获得的奖牌也越来越多。

经过多年的发展,中国已经有能力举办奥运会,同时,也希望通过举办奥运会,证明自己的实力,并扩大中国的影响。1991年,北京政府提出举办2000年奥运会的申请,可惜以很小的差距失败了。1999年,北京再次申请举办奥运会,终于获得了举办2008年奥运会的机会。当国际奥委会主席萨马兰奇说出“北京”两个字的时候,全中国都沸腾了,人们互相拥抱、喜极而泣,举着国旗跑上街头,和所有人一起庆祝这个胜利。

奥林匹克,还有一步之遥。

# 23: Tóng yīgè shìjiè, tóng yīgè mèngxiǎng (yī): Bǎinián yuánfèn

2008 Nián xiàtiān, quán shìjiè bǎ mùguāng jùjí zài zhōngguó běijīng. Zhè shì àolínpǐkè yùndònghuì dì yī cì lái dào zhōngguó, lái dào gǔlǎo de chángchéng jiǎoxià. Zhè 16 tiān de huīhuáng, shì quántǐ zhōngguó rén de jiāo’ào, suǒyǒu rénwéi zhī fēngkuáng.

Àolínpǐkè yùndònghuì jiǎnchēng àoyùnhuì. Yībǎi duōnián qián, tā jiù hé zhōngguójié xiàle yuánfèn. Dāng jǔbàn dì yī jiè xiàndài àoyùnhuì de shíhòu, àoyùnhuì de zǔzhī wěiyuánhuì xiàng dāngshí de qīngcháo zhèngfǔ fāchūle yāoqǐng. Yóuyú qīngcháo zhèngfǔ mángyú chǔlǐ guónèi de wéijī, duìyú cānjiā bǐsài méiyǒu xìngqù, yúshì, zhōngguó rén dì yī cì cānjiā àoyùnhuì de jīhuì jiù bèi cuòguòle.

Hòulái, àoyùnhuì de yǐngxiǎng lì zài shìjiè shàng zhújiàn kuòdà, zhōngguó de zhīshì fēnzǐ kāishǐ liǎojiě tā, bìng xiàng zhōngguó rén xuānchuán zhège wěidà de tǐyù bǐsài. Suízhe fēngjiàn wángcháo de duòluò, fēngbì de sīxiǎng kāishǐ jiěfàng. Rénmen de shìyě biàn dé kāikuò, zhōngguó rén kāishǐ jiēchù àoyùnhuì, bìng yǒu jìhuà dì kāishǐ zǔzhī àoyùn duìwǔ.1932 Nián, zhōngguó pàichūle dì yī míng yùndòngyuán liúzhǎngchūn, cānjiā dì 10 jiè měiguó luòshānjī àoyùnhuì de duǎnpǎo bǐsài. Suīrán méiyǒu jìnrù juésài, dànshì liúzhǎngchūn de míngzì bèi zhōngguó rén jì zhùle, àoyùnhuì yě bèi zhōngguó rén jì zhùle.

Zhànzhēng hé zhèngzhì wèntí, shǐ zhōngguó cānjiā àoyùnhuì de lù chōngmǎnle kǎnkě.1949 Nián yǐqián, zhōngguó cānjiāle jǐ cì àoyùnhuì, dànshì méiyǒu shé me chéngjī. Jiànguó yǐhòu, guónèi gè fāngmiàn de wèntí yīrán hěnduō, wúfǎ cānjiā àoyùnhuì; zhǐyǒu táiwān zhèngfǔ zài jījí gǔlì tǐyù shìyè, bìng qǔ dé liǎo bù shǎo chéngjī. Zhídào 1960 nián, luómǎ àoyùnhuì shàng, táiwān de yùndòngyuán yángchuánguǎng huòdéle shí xiàng quánnéng bǐsài de yínpái. Tā shì dì yī wèi huòdé àoyùnhuì jiǎngpái de zhōngguó yùndòngyuán. Hòulái, dàlù hé táiwān de zhèngfǔ dáchéng tuǒxié: Dàlù yǐ zhōngguó ào wěi huì de míngzì cānjiā àoyùnhuì, táiwān yǐ zhōngguó táiběi ào wěi huì de míngzì cānjiā àoyùnhuì.1984 Nián, yòu zài měiguó luòshānjī, zhōngguó rénwéi àolínpǐkè zuò hǎole zhǔnbèi: Láizì hǎixiá liǎng’àn de xuǎnshǒu yīqǐ zài àolínpǐkè bǐsài zhōng wèi guójiā róngyù ér pīnbó fèndòu. Jiù zài zhè yī jiè àoyùnhuì shàng, zhōngguó xuǎnshǒu xǔ hǎifēng huòdéle zhōngguó lìshǐ shàng dì yī kuài jīnpái, shíxiànle zhōngguó àoyùn jīnpái “líng” dì túpò. Cóng nà yǐhòu, měi cì àoyùnhuì, zhōngguó dū pàichū hěnduō yùndòngyuán cānjiā, chéngjī yuè lái yuè hǎo, huòdé de jiǎngpái yě yuè lái yuè duō.

Jīngguò duō nián de fǎ zhǎn, zhōngguó yǐjīng yǒu nénglì jǔbàn àoyùnhuì, tóngshí, yě xīwàng tōngguò jǔbàn àoyùnhuì, zhèngmíng zìjǐ de shílì, bìng kuòdà zhōngguó de yǐngxiǎng.1991 Nián, běijīng zhèngfǔ tíchū jǔbàn 2000 nián àoyùnhuì de shēnqǐng, kěxí yǐ hěn xiǎo de chājù shībàile.1999 Nián, běijīng zàicì shēnqǐng jǔbàn àoyùnhuì, zhōngyú huòdéle jǔbàn 2008 nián àoyùnhuì de jīhuì. Dāng guójì ào wěi huì zhǔxí sà mǎlán qí shuō chū “běijīng” liǎng gè zì de shíhòu, quán zhōngguó dū fèiténgle, rénmen hùxiāng yǒngbào, xǐjí’érqì, jǔzhe guóqí pǎo shàng jiētóu, hé suǒyǒu rén yīqǐ qìngzhù zhège shènglì.

Àolínpǐkè, hái yǒu yībù zhī yáo.

 

#23: Cùng một thế giới, cùng một ước mơ (một): Duyên số trăm năm

Mùa hè năm 2008, cả thế giới hội tụ tất cả ánh mắt về Bắc Kinh – Trung Quốc. Đây là Thế vận hội đầu tiên đến Trung Quốc, đến chân Trường Thành cổ xưa. Trong 16 ngày huy hoàng này, là niềm kiêu hãnh của toàn thể con người Trung Quốc, khiến cho mọi người cuồng nhiệt.

Đại học thể thao Olympic gọi tắt là thế vận hội. Hơn 100 năm trước, nó là có mối nhân duyên với Trung Quốc. Khi thế vận hội tổ cgức lần đầu tiên, ủy viên ban tổ chức thế vận hội lúc bấy giờ là chính phủ triều Thanh được gửi thư mời. Vì do triều đình triều Thanh bận việc giải quyết mối nguy hại trong nước, không có hứng thú tham gia thi đấu, vì thế, cơ hội tham gia thế vận hội lần đầu tiên của người Trung Quốc bị vụt mất.

Sau này, sức ảnh hưởng của thế vận hội trên thế giới ngày càng phát triển, giới trí thức của Trung Quốc bắt đầu biết đến nó, và tuyên truyền cuộc thi đấu thể thao vĩ đại này với người Trung Quốc. Theo tình hình triều đình phong kiến suy sụp, tư tưởng khép kín bắt đầu giải phóng. Phạm vi xem xét của mọi người bắt đầu mở rộng, người Trung Quốc bắt đầu tiếp xúc với thế vận hội, và bắt đầu tổ chức đội hình thi đấu. Năm 1932, Trung Quốc cử Lưu Trường Xuân – vận động viên đầu tiên, tham gia thi chạy cự ly ngắn vào thế vận hội thứ 10 ở Los Angeles, Mỹ. Tuy không vào trận chung kết, nhưng cái tên Lưu Trường Xuân được người Trung Quốc nhớ đến, thế vận hội cũng được người Trung Quốc ghi nhớ.

Vấn đề chính trị và chiến tranh, khiến con đường Trung Quốc tham dự thế vận hội vô cùng cam go. Trước năm 1949, Trung Quốc tham gia mấy lần thế vận hội, nhưng không có thành tích gì cả. Sau công cuộc xây dựng đất nước, vấn đề mọi mặt trong nước nhiều việc, không thể tham gia thế vận hội. chỉ có chính phủ Đài Laon tích cực khích lệ sự nghiệp thể thao, và giành được không ít thành tích. Mãi đến năm 196, thế vận hội ở La Mã, vận động viên Dương Truyền Quảng của Đài Loan giành được huy chương bạc trong cuộc thi đấu 10 hạng mục toàn năng. Ông là vận động viên đoạt đợc huy chương đầu tiên ở thế vận hội. Sau này, chính phủ Đại Lục và Đài Loan có sự thỏa hiệp: Đại lục dùng danh nghĩa ủy ban thế vận hội Trung Quốc tham dự thế vận hội, Đài Loan lấy danh nghĩa là ủy ban thế vận hội Đài Bắc Trung Quốc tham gia thế vận hội. Năm 1984, cũng ở Los Angeles – Mỹ, người Trung Quốc đã chuẩn bị tốt cho hội thao Olympic: tuyển thủ đến từ hai bờ eo biển cùng vinh dự và cố gắng hết sức vì nước nhà thi đấu trong hội thao Olympic. Trong hội thao Olympic lần này, tuyển thủ Hứa Hải Phong của Trung Quốc giành được huy chương vàng đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, thự hiện đột phá số “0” huy chương vàng trong Olympic của Trung Quốc. Từ đó trở về sau, mỗi kỳ thế vận hội, Trung Quốc đều cử rất nhiều vận động viên tham gia, tham tích càng ngày càng tốt, huy chương giành được càng ngày càng nhiều.

Trải qua phát triển nhiều năm, Trung Quốc đã có khả năng tổ chức thế vận hội, đồng thời cũng huy vọng thông qua thế vận hội, chứng minh thực lực của mình, và ảnh hưởng rất lớn đến Trung Quốc. Năm 1991, chính phủ Trung Quốc đề cử xin tổ chức thế vận hội năm 2000, đáng tiếc thất bại trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Năm 1999, Bắc Kinh xin tổ chức thế vận hội lần nữa, cuối cùng giành cơ hội tổ chức thế vận hội vào năm 2008. Khi chủ tịch ủy ban Olympic Samaranch đọc lên hai từ “Bắc Kinh”, toàn Trung Quốc vui mừng khôn xiết, mọi người ôm nhau, mừng rỡ rơi nước mắt, giơ cao ngọn quốc kỳ ra đường và mọi người cùng nhau chúc mừng thắng lợi.

Hội thao Olympic, còn là một bước lên mây.

(bản dịch của Meteor)


Nhóm biên tập viên

Dịch thuật
Translating
dịch tiếng Việt

Biên tập
Editing
up lên website

Chỉnh sửa
Reviewing
rà soát, chỉnh sửa

Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite Slow chinese: #023 - 同一个世界,同一个梦想(一):百年缘分 (Tóng yīgè shìjiè, tóng yīgè mèngxiǎng (yī): Bǎinián yuánfèn) - Cùng một thế giới, cùng một ước mơ (một): Duyên số trăm năm

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN