Trắc Tự – Bói chữ của người Trung Quốc

572
Trắc Tự – Bói chữ của người Trung Quốc
Trung bình 5 trên tổng số 1 bình chọn

Trắc Tự – Bói chữ của người Trung Quốc: Có thể nói rằng trong lịch sử của TQ, có rất nhiều hiện tượng sùng bái ngôn ngữ, dưới đây xin được phân loại trình bày:

Một, ngôn ngữ có thể dự đoán số phận:

Cho rằng thông qua ngôn ngữ có thể dự đoán được số phận của người là 1 mặt quan trọng của sự sùng bái ngôn ngữ. Nguyên nghĩa của chữ “toán” (算) trong tiếng Hán, chính là thông qua sự suy diễn của con số để dự đoán “thông tin” của trời và thần minh (trong tiếng Việt có từ “bói toán”). Tại sao khi xem bói, phải có người trắc tự? Đó chính là 1 loại sùng bái ngôn ngữ điển hình. Trắc tự là lợi dụng đặc điểm kết cấu của chữ Hán, thầy bói tách 1 chữ thành nhiều bộ phận rồi liên tưởng và giải thích để dự đoán phúc họa của người. Tài liệu lịch sử cho rằng cách bói này có từ đời Hán, đời Tùy gọi là “phá tự”, đến đời Tống gọi là “tướng tự” chứng tỏ rằng trắc tự có lịch sử lâu đời. Chúng tôi tìm được 1 câu chuyện trong Lưỡng Ban Thu Vũ Am Tùy Bút của ông Lương Thiệu Nhâm (đời Thanh): năm cuối cùng của vua Sùng Trếnh (đời Minh), tình thế trong nước vô cùng phức tạp, Sùng Trếnh cảm thấy nguy cơ vong quốc ngày càng nghiêm trọng. Một hôm, vua khiến 1 nội thần mặc áo bình dân rời khỏi hoàng cung ra phố để nghe ngóng tin tức trong dân chúng. Trên đường nội thần gặp 1 ông trắc tự, thì nói ra 1 chữ “hữu”, bảo rằng muốn biết vận mệnh cuả nhà nước như thế nào. Thầy bói nói: “không tốt, kẻ phản bội đã ngó đầu ra để làm loạn rồi” (友 “hữu” trong “bằng hữu”, trông giống như do nét phẩy thứ 2 của chữ 反 “phản” trong “phản bội”, viết “ngó đầu ra ngoài” mà thành) Nội thần thấy là hung triệu, vội vã nói: “không phải là “hữu” trong “bằng hữu” mà là “hữu” trong “hữu vô” (2 chữ này đồng âm). Thầy bói nói: “thế thì càng không tốt, Đại Minh đã mất đi 1 nửa rồi” (有 “hữu” đúng là chỉ có 1 bên chữ “nguyệt” của chữ 明 “minh” trong “đời Minh”) Nội thần vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, bảo thật ra muốn trắc chữ “dậu” của địa chi (chữ “dậu” và chữ “hữu” trong tiếng Hán có âm đọc gần giống nhau) Thày bói nói: “vậy thì tệ thật, thiên tử là chí tôn, chí tôn bị chém đầu chém chân” (chữ 酉 “dậu” chính là chữ 尊 “tôn” trong “chí tôn” bị cắt đi phần đầu và phần cuối) Kết quả trắc tự như vậy, nội thần không dám nói gì nữa. Câu chuyện này thật sự kỳ lạ, bất cứ nội thần dùng chữ gì để trắc, kết quả vẫn là 1: hầu như sự diệt vong của nhà Minh đã không thể tránh khỏi được. Đương nhiên, trắc tự vẫn là 1 hành vi mê tín ngôn ngữ. Bởi vì thầy bói thường là những người lịch duyệt, còn có người thông kim bác cổ, am hiểu tâm lý của khách hàng (loại trừ mấy ông “bói ra ma” nhé ^^). Họ thông qua quan sát vẻ mặt, ăn mặc của khách hàng, kết hợp với quái tượng, thiên văn hoặc văn tự…để đưa ra kết luận. Cho nên kết luận của họ cũng có khả năng trùng với sự thật, nhưng chúng ta phải biết rằng đó không có nghĩa là bản thân văn tự có thần lực dự báo tương lai.

hoc-tieng-trung-quoc-nhanh-nhat Trắc Tự - Bói chữ của người Trung Quốc: Trắc Tự - Bói chữ của người Trung Quốc: Trắc Tự - Bói chữ của người Trung Quốc: v Trắc Tự - Bói chữ của người Trung Quốc

Không những từ ngữ là như vậy, người thời xưa còn tin rằng câu nói (bao gồm cả thơ, từ…) cũng có thể dự báo phúc họa trong tương lai, nếu bạn nào đọc qua Hồng Lâu Mộng, chắc sẽ nhớ chương 22, nhân dịp tết Nguyên tiêu, quý phi Nguyên Xuân được phép về thăm gia đình. Bốn chị em Nguyên Xuân, Nghinh Xuân, Thám Xuân, Tích Xuân viết ra 4 bài câu đố cho mọi người đoán (ở đây xin phép không chép lại). Đáp án của 4 câu đố hầu như đã dự báo cho độc giả biết số phận của 4 chị em: của Nguyên Xuân là pháo, đốt 1 phát sẽ nổ, cuối cùng Nguyên Xuân mất rất sớm; của Nghinh Xuân là bàn tính, 1 dụng cụ dùng để đánh; sau khi Nghinh Xuân lấy chồng, cô bị hành hạ, suốt ngày bị đánh trách; của Thám Xuân là chiếc diều, cô lấy chồng rồi phải xa nhà, giống như chiếc diều bị đứt dây; của Xuân Tích là hải đăng, cây đèn trên bàn thờ trong chùa, sau khi gia đình cô gặp nhiều biến cố, cô bỏ nhà xuất gia, suốt đời sống cô đơn cùng với hải đăng. Chỉ thông qua đoạn này chúng ta có thể thấy rằng lực lượng thần bí của ngôn ngữ thể hiện rất rõ. Tuy nhiên đây chỉ là câu chuyện trong tiểu thuyết, nhưng tác giả viết như thế, hiển nhiên là nhờ có sự nhận thức phổ biến của người dân đối với linh lực ngôn ngữ, còn các độc giả cũng nhờ nó để hiểu biết thêm về ý nghĩa, hiểu rõ hơn cái hay của đoạn này trong tác phẩm.

Khuyến mãi Noel: Lý TIểu Long Lite Trắc Tự - Bói chữ của người Trung Quốc
Content Protection by DMCA.com

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN